Tuesday, October 23 Bitcoin là gì? Có nên đầu tư vào bitcoin hay không?
  • bitcoinBitcoin
    (BTC)
    $ 6,456.65
  • ethereumEthereum
    (ETH)
    $ 202.39
  • rippleXRP
    (XRP)
    $ 0.441571
  • bitcoin-cashBitcoin Cash
    (BCH)
    $ 439.42
  • litecoinLitecoin
    (LTC)
    $ 52.38
  • moneroMonero
    (XMR)
    $ 107.22
  • digibyteDigiByte
    (DGB)
    $ 0.022336
Hình ảnh nội tuyến 1
Hình ảnh nội tuyến 2
Hình ảnh nội tuyến 3
 
Hình ảnh nội tuyến 4
 
Hình ảnh nội tuyến 5
 
Hình ảnh nội tuyến 6
 
Hình ảnh nội tuyến 7
Hình ảnh nội tuyến 8
 
Hình ảnh nội tuyến 9

Theo một số nhà nghiên cứu thì Vũ Vương Nguyễn Phúc Khoát được xem là người có công khai sáng và định hình chiếc áo dài Việt Nam.
Mỗi dân tộc trên thế giới đều có một loại y phục truyền thống mà chỉ cần nhìn cách phục sức của họ, chúng ta nhận biết họ thuộc quốc gia nào. Người Nhật Bản có chiếc áo kimono, người Trung Hoa đời Mãn Thanh có áo “xườn xám” Thượng Hải, người Hàn Quốc có áo hanbok… 
Việt Nam hãnh diện về chiếc áo dài, được trang trọng nâng lên ngôi vị quốc phục. Nhưng mọi người cũng ít biết ông tổ của chiếc áo dài là ai. Theo một số nhà nghiên cứu thì Vũ Vương Nguyễn Phúc Khoát được xem là người có công khai sáng và định hình chiếc áo dài Việt Nam.
––—————
Chịu ảnh hưởng nặng của văn hóa Trung Hoa, cho đến thế kỷ 16 lối ăn mặc của người Việt Nam hay bắt chước lối của người phương Bắc. Đàng Ngoài hay Đàng Trong đều ăn mặc như vậy.
Với tham vọng lập quốc 1 cõi, Vũ Vương Nguyễn Phúc Khoát ban hành sắc dụ về ăn mặc cho toàn thể dân chúng xứ Đàng Trong phải theo đó thi hành để phân biệt với Đàng Ngoài. 
Trong sắc dụ đó, người ta thấy lần đầu tiên sự định hình cơ bản của chiếc áo dài Việt Nam, như sau: “Thường phục thì đàn ông, đàn bà dùng áo cổ đứng ngắn tay, cửa ống tay rộng hoặc hẹp tùy tiện. Áo thì hai bên nách trở xuống phải khâu kín liền, không được xẻ mở. Duy đàn ông không muốn mặc áo cổ tròn ống tay hẹp cho tiện khi làm việc thì được phép…” (sách Đại Nam Thực lục) từ Thái Tổ đến nay vừa đúng con số ấy, bèn thay đổi y phục, đổi phong tục, cùng dân đổi mới, bắt đầu hạ lệnh cho nam nữ sĩ thứ trong nước, đều mặc áo nhu bào, mặc quần, vấn khăn, tục gọi quần chân áo chít bắt đầu từ đây.
Tổng hợp các ghi chép vừa rồi có thể thấy, cải cách năm 1744 là một cuộc cải cách lớn về y phục cung đình dựa vào các sách Hội điển, bách khoa thư ghi chép điển chương chế độ của các triều đại Hán, Đường, Tống, Minh, Thanh và đặc biệt là Tam tài đồ hội của Vương kỳ thời Minh. 
Năm 1744 cũng là thời điểm đánh dấu sự xuất hiện của quần chân áo chít, bộ trang phục ban đầu áp dụng tại hai vùng Thuận Hóa, Quảng Nam, về sau được phổ biến rộng rãi trong toàn quốc, từng bước trở thành quốc phục của triều Nguyễn.
Năm Minh Mạng thứ 9 (1828), triều đình Huế ra chiếu chỉ cấm đàn bà mặc váy và bắt phải mặc quần hai ống, nên hồi ấy mới xuất hiện câu ca dao than vãn:
“Tháng Tám có chiếu vua ra
Cấm quần không đáy, người ta hãi hùng!”
Trải qua thêm nhiều lần đổi mới cách tân áo dài dần dần hoàn thiện và kiểu dáng phong phú hơn như kiểu: 
Áo dài Lemor (1930)
Áo dài Lê Phổ (1934)
Áo dài với tay giác lăng (1960)
Áo dài miniraglan (????)
 Áo dài tốn vải, khoảng hai cái áo dài may được ba cái áo vắn, nếu chỉ mặc áo vắn có thể sẻn được 200 triệu đồng/năm. Áo dài không hợp với phụ nữ Việt Nam đời sống mới. Cuộc vận động này dần đã được người dân hưởng ứng và áo dài không còn là trang phục thông dụng của phụ nữ Việt Nam trong một thời gian dài ở miền bắc vĩ tuyến 17.
Nhưng cùng thời gian đó, xã hội Miền Nam VN thì Áo Dài phát triển với nhiều kiểu dáng khác nhau qua từng thời kỳ nổi bật là kiểu Áo Dài Trần Lệ Xuân hay còn gọi là áo dài bà Nhu. Áo dài trở nên rất phổ biến trong xã hội từ giới lao động thôn quê cho đến giới tri thức thượng lưu. Ít nhất một người phụ nữ thời đó có đến năm ba bộ, màu sắc kiểu dáng áo dài cũng khác nhau tùy theo từng hoàn cảnh đám tiệc …
Nhưng ÁO DÀI trong xã hội ngày nay cũng ko kém phổ biến nhưng cũng khá xa xỉ đối với những người lao động lương ba cọc ba đồng…. May một bộ áo ngày ngót cũng hết 1/4, hay 1/2 lương người lao động phổ thông…
———-
Hình ảnh phụ nữ/con gái Việt Nam với chiếc áo dài truyền thống đã được nhiều nhà nghệ sĩ ghi lại, nổi bật nhất là trong thơ và nhạc. Bài thơ nổi tiếng về chiếc áo dài có thể kể là “Áo lụa Hà Đông” của Nguyên Sa, bài này được phổ nhạc thành một bài hát nổi tiếng và là cảm hứng cho một bộ phim điện ảnh cùng tên, với những câu:
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông…

 

Share.