Saturday, December 7 Bitcoin là gì? Có nên đầu tư vào bitcoin hay không?
5 loại cây mọc hoang tại Việt Nam trở thành “Thần dược” đắt giá ở nước ngoài
2019-05-16
Tại Việt Nam, cây sam, càng cua, tầm bóp, bèo tây… mọc dại ven đường và chủ yếu được lấy về làm thức ăn gia súc; nhưng tại nhiều nước trên thế giới, những loại cây này lại được coi như vị thuốc quý, bán với giá đắt đỏ.
Tầm bóp, bèo tây bán giá cao ngất ngưởng ở Nhật Bản
Ở Việt Nam, quả tầm bóp còn được gọi là quả lồng đèn, lù đù, thù lù hay đồm độp… Quả có hình tròn nhỏ như quả cà, bên ngoài được bao bọc một lớp bọc mỏng, giống hình lồng đèn.
Là quả dại Việt Nam, tầm bóp có giá 700 nghìn đồng/kg ở Nhật Bản
Khi vỏ bọc bên ngoài quả tầm bóp bị vỗ mạnh, nó vỡ ra tạo tiếng nổ nghe vui tai. Tại nông thôn, loại cây này mọc dại nhiều ven đường hoặc các bờ ruộng. Tầm bóp ở Việt Nam được xem như loại cây dại, ít được bày bán.
Tại Nhật Bản, quả tầm bóp được đóng khay bán trong các siêu thị, cửa hàng với giá vào khoảng 700 nghìn đồng/kg. Tầm bóp được người Nhật mua về làm thuốc hoặc dành cho những người ăn kiêng. Theo đó, quả tầm bóp vị chua, tính bình tác dụng thanh nhiệt, tiêu đờm… vì thế đây còn được dùng như một vị thuốc Nam.
Ở Việt rẻ như cho, sang Nhật bèo tây trở thành đặc sản đắt đỏ
Ở Việt Nam, bèo tây mọc dại tại nhiều vùng ao hồ, kênh rạch… chủ yếu làm thức ăn gia súc hoặc đồ thủ công mỹ nghệ. Gần đây, một bộ phận rất nhỏ người dân ở Hà thành thường tìm nguồn bèo tây sạch về chế biến thành các món ăn như: canh bèo tây, nộm bèo tây, bèo tây xào thịt bò hay dùng bèo tây làm rau ăn lẩu. Song, kiểu ăn này được cho là kỳ quặc và cũng không quá phổ biến.
Thế nhưng, trái ngược với ở Việt Nam, tại Nhật bèo tây được bán với giá khá đắt đỏ, khoảng 80 yên Nhật/cây, tương đương khoảng 16.000 đồng/cây. Bèo tây tại Nhật được mua về như một loại thuốc có nhiều tác dụng quý như, đắp vết thương, trị mụn nhọt, mưng mủ hoặc tránh sưng tấy, chống viêm khá hiệu quả. Ngoài ra, bèo tây còn được dùng để lọc nước cũng rất tốt. Chính vì thế, loại cây này rất được người Nhật trọng dụng.
Rau càng cua là cây dại tại Việt Nam, sang nhiều nước được ví như “thần dược”
Rau càng cua có thể sống ở nhiều địa hình, thường mọc thành bụi ở ven ao, hồ, bờ ruộng, các dốc đá… Tại Việt Nam, loại cây này chủ yếu được lấy về làm thức ăn gia súc. Thế nhưng ở các nước Châu Âu, rau càng cua lại rất được ưa chuộng, thường được dùng để chế biến thành nhiều món ăn vì những lợi ích y học kỳ diệu của nó. Theo Đông y, rau càng cua có tác dụng bổ âm huyết, thanh nhiệt, giải độc, lợi tiểu, là món ăn bài thuốc rất thích hợp chữa trị chứng nhiệt miệng, viêm họng, táo bón, đau nhức cơ khớp, tiểu đường…
Ở Philippines, người ta dùng lá càng cua đắp để điều trị ung nhọt và vết loét. Người dân Trung Quốc và Brazil dùng nước ép rau càng cua để trị bệnh viêm kết mạc. Còn người Java lại dùng loại rau này để trị sốt rét, đau đầu…
Ở Việt Nam “cho không nhau”, bán sang Nhật rau tía tô có giá 500 đồng/lá
Tía tô là loại cây được trồng rất phổ biến ở Việt Nam. Chúng được xem như loại cây gia vị, bán với giá rất rẻ từ 1- 2 nghìn một bó. Tuy vậy, một công ty tại Bắc Ninh lại có thể trồng cây tía tô và xuất khẩu sang Nhật Bản với giá 700 đồng/lá, thu về hàng tỷ đồng/năm.
Lá tía tô ở Nhật ngoài việc bán lá tươi trong siêu thị và chợ, thì nó còn được sấy khô đóng gói, bán trong nước hoặc xuất đi nước ngoài. Một gói lá tía tô sấy như trên được bán giá 16 USD, tương đương 363 nghìn đồng.
Người Nhật coi tía tô là 1 trong 7 loại gia vị thiết yếu, rất được coi trọng. Tía tô là nguyên liệu quan trọng nhất của món dưa mận umeboshi (một món dưa muối rất phổ biến trong ẩm thực người Nhật) hoặc được dùng gói xung quanh sushi…
“Thần dược” rau sam được nhiều nước “săn” lùng
Có một loại rau tưởng như từ lâu chìm vào quên lãng ở Việt Nam, thì ở nước ngoài lại được xem như một loại “ thần dược” quý giá.
Vừa khiến người ta “ngã ngửa” với giá bán lên tới 700.000 đồng/kg một khay quả tầm bóp tại Nhật Bản, trong khi ở Việt Nam đây chỉ là một loại quả hoang dại. Mới đây, cộng đồng mạng một lần nữa xôn xao khi rau sam mọc dại ở Việt Nam trở thành “ quốc bảo” ở một số đất nước khác.


Rau sam mọc rất nhiều ở các làng quê Việt Nam
Cây sam, loại rau dân dã đồng quê, rất dễ sống, mọc đầy ở trong vườn, ven đường, bờ ruộng. Vì thế, đối với những người dân quê rau sam như một người bạn trong ruộng vườn nhà mình. Sam là một loại cây mọng nước, thân bò sát mặt đất với màu hơi hồng đỏ, trơn nhẵn với các lá mọc đối thành cụm tại các đốt hay đầu ngọn, hoa sam màu vàng hoặc đỏ rất đẹp.
Rau sam có vị đặc trưng, thanh và hơi chua, thường được dùng để làm rau ăn, nấu canh hay luộc kèm các loại rau khác đều rất ngon. Tuy nhiên, những vùng dùng sam làm rau ăn rất ít, ở nhiều nơi rau sam thậm chí chỉ dùng làm thức ăn cho bò.


Có vị thanh mát, rau sam từng là một loại rau được ” ưu ái” trong các gia đình Việt
Vì lẽ trên, nhiều người đã hết sức kinh ngạc khi tại nhiều nước trên thế giới, người ta đang “săn lùng” loại rau nhỏ bé này bởi những công dụng kỳ diệu đến không ngờ của nó.
Theo nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ và Úc, trong rau sam có chứa nhiều axít béo omega-3 hơn các loại rau ăn lá khác. Nó là một trong số rất ít các loài cây có chứa EPA omega-3 chuỗi dài, có tác dụng rất tốt trong việc ngăn ngừa bệnh tim mạch và tăng cường sức miễn dịch của cơ thể. Đây cũng là loại rau chứa nhiều loại vitamin (chủ yếu là vitamin A, C và một số vitamin B cùng các carotenoit), cũng như các chất khoáng dinh dưỡng như magiê, canxi, kali và sắt.
Ngoài ra, rau sam còn có hai loại betalain ancaloit, là các betacyanin màu đỏ (trong thân cây màu hồng/đỏ) và các betaxanthin màu vàng (trong các hoa và những phần màu vàng của lá), cả hai loại ancaloit này đều là các chất chống ôxi hóa tự nhiên vô cùng tuyệt vời. Hơn thế nữa, gần đây các nhà khoa học cũng phát hiện ra các tính chất chống đột biến gen trong loài cây này.


Rau sam chứa nhiều chất có lợi cho sức khỏe
Thêm vào đó, rau sam còn là loại rau thanh đạm, thải độc lý tưởng bởi nó không có cholesterol, không chất béo, 100g rau sam có khoảng 93g nước và các chất hoạt hóa thần kinh như DOPA, dopamin nên có ích cho trí nhớ và có khả năng thải trừ bisphenol A, một chất độc, giúp cơ thể thanh lọc hiệu quả.


Rau ” thần dược” ở nước ngoài, được bán đầy chợ quê với giá vài nghìn đồng
Chính vì những thành phần bổ dưỡng trên, rau sam được coi là một loại thảo dược quý chữa nhiều bệnh như chữa mụn nhọt lở loét, đau răng, chữa trị mẩn ngứa ngoài da, viêm nhiễm đường tiết niệu, các chứng lỵ, giun sán đường ruột, đầy bụng, trướng bụng…
Ở nhiều nước châu Âu, rau sam được dùng trong các món ăn khá phổ biến, người Hà Lan dùng rau sam làm dưa chua, người Pháp cũng rất thích rau sam và chế biến thành nhiều món ăn đặc biệt, hoặc ở Mỹ, có món rau sam trộn dầu giấm…
Ở một số vùng tại Việt Nam, ngoài các món rau ăn đơn giản chế biến từ rau sam như rau sam luộc, thì còn rau sam chấm mắm dằm ớt tỏi, hoặc chấm nước cá đồng (cá rô, cá diếc…) kho gừng nghệ mặn mà. Hay các món canh rau sam nấu cá rô đồng, gỏi rau sam, rau sam xào tòi, rau sam nấu tôm,… cũng đều rất thanh và ngon.


Rau sam luộc chấm mắm vừa đơn giản vừa thanh mát, giải nhiệt ngày hè
Ai ăn rau sam rồi hẳn lâu ngày sẽ nhớ vị thanh chua ấy, còn ai chưa ăn sẽ hối tiếc vô cùng vì bỏ qua một mon ngon, bổ dưỡng. Còn chân chừ gì mà không thử thêm món rau “thần dược” trên vào thực đơn bữa cơm gia đình ngay buổi chiều hôm nay.(Nguồn Tiền Phong)
————-
=====
Ở VN bây giờ biết ăn uống thứ gì để khỏi chết vì….ung thư đây ?
Trần Tiến Dũng/Người Việt
Một vườn cây thanh long ở Tiền Giang. (Hình: Trần Tiến Dũng)
TIỀN GIANG, Việt Nam (NV) – Bây giờ, người dân miệt vườn trồng cây trái đẹp mắt chỉ để bán mà không dám ăn, vì bởi: “Dân thành phố nói tụi tôi ác nhưng họ đâu có chịu mua trái xấu mà còn ưa đòi ăn trái cây trái mùa. Thiệt lòng tôi thấy làm vậy cũng thất đức nhưng đâu biết phải làm sao.”
Rời Sài Gòn trong cơn mưa đầu mùa. Từ Trung Lương đến cầu Mỹ Thuận, tỉnh Tiền Giang, hai bên đường, các vựa trái cây lớn đua nhau mọc lên theo nhu cầu thị trường Trung Quốc. Nhìn các đống trái cây đủ loại đang chờ xe vận tải bốc hàng, người ta còn thấy các hàng quán khác đang chất đầy một màu đỏ chói của trái thanh long đang chờ “giải cứu” hoặc đem đi bỏ rác.
Cụm từ “giải cứu nông sản” suốt từ các tỉnh miền Trung, miền Đông, cao nguyên, miền Nam đã trở nên quen thuộc đến mức khiến người tiêu dùng có hảo tâm phải chán ngán. Nhiều người cho rằng đang có sự dung túng để thương lái Trung Quốc thỏa sức thâu tóm và hủy hoại các loại nông sản và đời sống nông dân Việt Nam.

Cây bưởi trong vuông vườn tạp của ông Hai. (Hình: Trần Tiến Dũng)

Đất vườn không còn tiếng loài lưỡng cư
Chúng tôi đến trọ ở nhà một người nông dân nằm sâu bên một con kênh thông ra dòng sông Tiền. Đất vườn mùa nước nổi ngập úng nhưng cành lá vườn cây vẻ ngoài vẫn xanh tươi. Ông Hai, vừa đi hái cam về, mở quạt máy cho đống cam xoàn ông đổ trên hiên nhà ráo nước mưa.
Ông cho biết, với bảy công vườn, ông trồng cam xoàn, ổi Đài Loan, mận giống Ấn Độ. Số cam xoàn ông vừa hái khoảng 200 kg, mỗi ký giá hiện tại mà vựa trái cây thu là 10,000 đồng (khoảng 40 cent). Giá rẻ vậy nhưng phải hơn một tháng ông mới hái một đợt cam.

Ông Hai bận rộn với số cam vừa hái từ vườn nhà. (Hình: Trần Tiến Dũng)

Ông tính toán, vườn của ông thuộc loại trồng đủ loại trái cây phổ biến của nông dân hiện nay, nhưng mỗi tháng tùy theo giá trái cây lên hay xuống, thu nhập chỉ trên dưới 5 triệu đồng (khoảng $215). Ông tặc lưỡi nói: “Đám trẻ tụi nó đi Sài Gòn, Cần Thơ làm xí nghiệp, nhà vườn bây giờ chỉ còn người già thì chừng đó cũng tạm sống qua ngày. Thấy người ta phá vườn tạp làm vườn chuyên canh mít Thái hay sầu riêng giống mới, mỗi mẫu kiếm gần cả tỷ một năm, nhưng mình đâu có vốn, có sức mà mơ.”
Đêm Cái Bè vẫn mưa rả rích. Trên cái bàn tròn giữa nhà, ông Hai mời chúng tôi uống trà. Người bạn trẻ cùng đi với chúng tôi hỏi ông: “Chú Hai, con ở Sài Gòn, đi ăn bánh cuốn nghe nói về con cà cuống, con chưa từng thấy con này, xứ mình có hông chú.” Ông Hai chỉ cười trừ mà không trả lời.
Nhìn cách cười mà dân miền Tây gọi là cười trừ, ai cũng hiểu chuyện tuyệt chủng của con cà cuống này đã lâu đến mức không cần phải giải thích nữa. Chúng tôi góp thêm chuyện: “Hồi trước mỗi lần qua phà Mỹ Thuận thì được ăn chim sẻ rô ti, còn đến phà Cần Thơ thì ăn dế cơm nhét đậu phộng. Mấy món đó bây giờ còn không có, nói chi tinh dầu cà cuống tự nhiên.”

Một ngôi nhà của người miệt vườn miền Tây. (Hình: Trần Tiến Dũng)

Rồi chúng tôi chợt nhận ra ngay trong đêm mưa dầm miệt vườn mà tuyệt nhiên không có một tiếng kêu nào của các loài côn trùng hay lưỡng cư, các thứ âm thanh của thời đồng ruộng, vuông vườn miền Nam nghe như dàn hợp xướng rền vang trong mỗi đêm suốt mùa mưa.
Phát hiện sự biến mất dàn hòa âm điền giả này là điều bất ngờ với chúng tôi. Ông Hai lại cười trừ, nhưng khác với lần được hỏi về con cà cuống, ông giải thích kiểu tiếu lâm: “Chút nữa mấy chú sẽ nghe người ta hát karaoke dậy xóm, chớ nghe chi tiếng ếch, nhái với ễnh ương để mà buồn hiu.”
Rồi để gián tiếp giải thích cho chúng tôi vì sao đêm miệt vườn đã thưa vắng sự sống các tầng sinh vật quen thuộc của đồng bằng từ thời mở cõi, ông Hai kể khơi khơi: “Ngoài thuốc xịt cỏ diệt cỏ, xịt diệt sâu, cây nào cũng cần xài thuốc kích thích để trái rộ, ngay mận Ấn Độ còn thêm chất tạo màu mới bán được. Mấy chú tính coi tiền mướn người làm cỏ với tiền mua thuốc xịt diệt cỏ thứ gì rẻ hơn.”

Một góc đường quê miền Tây. (Hình: Trần Tiến Dũng)

“Tụi thanh niên thì đi thành phố, người già ở vườn chỉ trông cậy vô thuốc diệt cỏ chớ sức đâu mà làm. Còn thuốc kích thích ra trái thì ai cũng xài, mình không xài lấy trái ngon đâu mà bán. Đến cây trong vườn xịt kích thích riết chừng vài năm phải đốn bỏ trồng cái khác, như sầu riêng ngày xưa sống hàng chục năm giờ sống giỏi lắm chừng bảy, tám năm. Dân thành phố nói tụi tôi ác nhưng họ đâu có chịu mua trái xấu mà còn ưa đòi ăn trái cây trái mùa. Thiệt lòng tôi thấy làm vậy cũng thất đức nhưng đâu biết phải làm sao,” ông tự vấn.
Thực trạng các vùng đất vườn trồng trái cây nổi tiếng của miền Nam, cứ mùa qua mùa bị các chất hóa học nông nghiệp độc hại đa phần xuất xứ từ Trung Quốc dần thấm vào đất vào nước, đồng nghĩa với việc hủy diệt mọi loài côn trùng, thủy sinh, lưỡng cư bản địa… nhưng trầm trọng hơn không phải là các giống loại đó bị diệt chủng mà chính là tàn hại sức khỏe chính người dân nơi đây và cả cộng đồng tiêu thụ sản phẩm.

Cảnh sống tạm bợ trên ghe vẫn không thay đổi giữa miệt vườn miền Tây. (Hình: Trần Tiến Dũng)

Ốc mương và cây trồng ăn riêng
Bình minh miệt vườn sau cơn mưa đêm cây trái xanh mướt. Từ sân nhà lót gạch thẳng ra tới các con đường làng quanh co đâu đâu cũng nở rộ các loại hoa đặc hữu đồng bằng. Dù con người bị vướng víu cảm xúc lo lắng, thậm chí sợ về việc môi trường nơi đây không còn trong sạch nữa, thì cũng không thể không mở lòng đón nhận một ngày mới yên bình với người nông dân.
Cô con gái của ông Hai pha cà phê mời khách, cô cho biết đó là loại cà phê gói, nhà cô không còn dùng cà phê bậy bạ bán ký như trước. Rồi cô ra vườn hái ổi, cam để vô cái khay có sẵn chén muối ớt. Cô nói cho chúng tôi yên tâm là mấy cây này nhà trồng riêng để ăn không xịt thuốc.
Người nông dân miền Nam xưa cũng có lệ để lại giống cây ngon, trái ngon để cúng ông bà, để ăn và mời khách chớ không bán. Đứa con gái út của cô đang quấn chân mẹ, chỉ cây bưởi trồng bên hông nhà, nói chen vô: “Bưởi đó ngon lắm đó ông.”
Người bạn trẻ cùng đi với chúng tôi, lại hứng chí đưa ra ý tưởng mới: “Nếu tổ chức một tua du lịch miệt vườn ăn trái cây trồng riêng, các loại thực phẩm khác cũng trồng riêng luôn chắc là ok lắm luôn.” Thật ra việc phân biệt thực phẩm trồng để ăn riêng với thực phẩm bán ra cho cộng đồng chỉ là tình huống bắt buộc trong thời mà chính quyền bất lực không có chính sách cho một nền nông nghiệp sạch.

Đàn vịt trên ghe hướng về các cánh đồng miền Nam mùa nước nổi. (Hình: Trần Tiến Dũng)

Bỗng đứa cháu ngoại của ông Hai nói: “Mẹ, mình có kêu mấy chú này đi bắt ốc với mình hông mẹ?” Cái mương nhỏ nằm ở rìa khu vườn, có cống dẫn ra dòng sông. Chúng tôi cùng đứa cháu ngoại của ông Hai xuống bắt loài ốc bươu bản địa đang trú dưới đám lá bông súng. Đứa bé lại nói: “Mỗi lần cậu con ở Sài Gòn về là bắt cả thúng đem lên trển ăn. Có lần người ta vô xin bắt rồi trả cho ông ngoại cả trăm ngàn luôn đó, ốc sạch mà ông.”
Thật ra cũng không có gì chắc là vuông ao nhỏ này là đất sạch, là nước sạch giống như thời đồng ruộng vườn tược của người miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Mọi thứ của vùng đồng bằng sông Cửu Long phì nhiêu với môi trường đa dạng sinh học bậc nhất này giờ đã thay đổi, không chỉ 
Share.

Leave a Reply