Tuesday, September 22 Bitcoin là gì? Có nên đầu tư vào bitcoin hay không?

MỜI ĐỌC THƠ THỜI CHIẾN-TRONG TÙ-THIỆP HỒNG-MƯA TRĂNG của Sa Chi Lệ

TRONG TÙ

                                                   *Kính tặng Trung tá TRẦN KIM ĐỊNH

                                                                Chi Khu trưởng Chi Khu Khiêm Hanh 1972

                                                                              (Kỷ niệm khó quên)

 

Ta rớt xuống giữa thiên đường địa ngục

Được hành song sắt nanh vuốt nâng niu

Mắt bỗng rợn nổ tung gông xiềng xích

Miệng reo cười sông núi mãi quạnh hiu

 

Tiếng súng nổ ngoài kia sao ghê tởm?

Ta vung tay kêu thét đống xương khô

Này âm binh hãy truyền lệnh các mồ

Đến ta phán lời vô cùng huyền nhiệm

 

Mi phạm tội đứa con vô thừa nhận

Dám ngu si thách thức đấng vô thường

Đứng trong tù mà ngâm thơ binh biến

Đốt căm hờn máu chảy ngược biên cương

 

Tiếng sáo réo khoét mòn tầng khí quyển

Làm vạn nghìn sao mê chết bên trời

Ai hiểu ta đang nhai nghiền thế sự?

Lời tuôn ra cuồn cuộn tủi nhục phơi

 

Ta sám hối nhìn thành trì ngạo nghễ

Ngâm điên cuồng hồn tràn khí tinh khôi

Ta còn không hay đã chết thật rồi?

Chết thật rồi sao anh em không nói?!

 

Ta nín thở thần kinh rung bừng bựt

Nhìn bạn bè trầm thiết ngủ lơ mơ

Muỗi vo ve tha trăm ngàn mộng mị

Ta giật mình nước mắt lạnh bao giờ!

 

                           *SA CHI LỆ

 

*THIỆP HỒNG

 

Ta chợt thấy trong cơn mưa quái ác

Đôi mắt em như dao nhọn sáng ngời

Môi rung động điểm nụ cười trái phá

Thật dễ thương đa tạ cánh thiệp mời!

 

Ta cuộn tròn như con tằm chín đỏ

Em yêu ta không bằng tấm poncho

Trận mạc bây giờ nhường em trình diễn

Con dế mèn khoái chí gáy ro ro…

 

Thiệp mời – đóng khung – tên em kẻ lạ

Cũng mừng cho – ta chúc –cũng mừng cho!

Làm thi sĩ nên suốt đời lang bạt

Bởi trần gian không có một chỗ ngồi!!!

 

Đêm nằm kích không tài nào ngủ được

Ta đào mồ ký ức thấu kinh thiên

Nghe lính mớ hỏa châu soi hờ hững

Chợt nhìn quanh tưởng ma quỷ hiện hình

 

Tình thật lạ lớn nhanh trong hạt lúa

Ta mân mê bỗng chết yểu trên tay

Cúi xuống thật gần mím môi nín thở

Mà mùi cay vẫn xé nát đêm nay…

 

* MƯA TRĂNG

 

Trăng biến thành con sâu

Bò ngoằn ngoèo trên núi

Ta ghìm súng lo âu

Nước mắt trời đổ vội

 

Mi em mọc nhánh nụ

Nhạc lá trong mắt chim

Côn trùng chưa buồn ngủ

Tóc rối bồng con tim

 

Đêm phơi hồn bể nát

Ta cúi nhặt quê hương

Chẻ đôi tìm ý nghĩa

Đốt đèn nhìn máu xương

 

Em rạch mặt tình yêu

Ta bắn rụng cô độc

Nhìn nhau về ngược chiều

Nhận diện gì được nữa

 

Trăng bước xuống trần gian

Đi qua nhiều đám tang

Ta hôn em vội vã

Để rồi sẽ biệt ngàn

 

* NĂM NĂM

 

Năm năm mặc kỷ niệm mù

Trang thư bốc khói vi vu trên ngàn

Thú rừng cũng biết để tang

Ngồi trong kẹt đá quậy bàng hoàng xưa

Trở về gói kỷ vật đưa

Hai bên lửa cháy cho vừa lòng nhau

 

ĐI DẠO

 

Ta xăm lủng mặt đất buồn

Vào vườn rình bắt chuồn chuồn giỡn chơi

Nắng rồi đem lúa ra phơi

Phơi luôn tình ái cho đời hoãng kinh

Giương đôi mắt sẻ làm thinh

Sợ loài thú dữ động tình ôm ôi!

 

*SA CHI LỆ * Thơ thời chiến

Share.

Leave a Reply