Mưa Cali Nhớ Saigon

Mưa bay giọt nắng cuối ngày

Lạnh trong xương tủy, buốt ngoài thịt da

Gió se sắt phố Bolsa

Hồn miên man nổi nhớ nhà, quặn đau

Nhớ con nước đục chân cầu

Xót bao thân phận dãi dầu nắng mưa

Qua sông những chuyến đò trưa

Hàng hiên áo trắng, bóng dừa ngoại ô

Nhớ từng góc phố Thủ đô

Ngổn ngang súng trận, giầy saut, năm nào

Quân đi phẩn uất nghẹn ngào

Không gian hấp hối, lệ trào hoen mi

Mưa đau những cuộc chia ly

Quê hương khốn khổ, xá gì tấm thân

Nữa năm mưa cả trăm lần

Nhớ thương, đất cũng thấm dần nổi đau

Chợt mưa, chợt nắng qua mau

Tóc xanh ngả bạc theo mầu thời gian

Thấy ta chua xót bàng hoàng

Thấy em hoảng hốt những hàng lệ rơi

Nhớ manh áo rách tã tơi

Che thân hàn dũ, nửa đời lớn lên

Nhớ con đường nhỏ không tên

Lời rao ấm áp, giửa đêm vọng về

Mưa khuya hiu hắt nằm nghe

Lá phong rơi… những lá me trong hồn

Mưa Cali, nhớ Saigon

Đâu đây giọt nước mái tôn… ngọt ngào.

                                   
                                          Nguyễn Văn Lập
Share.