Wednesday, May 22 Bitcoin là gì? Có nên đầu tư vào bitcoin hay không?

Charlie, Ngọn Đồi Quyết Tử, 400 quân dù VNCH đánh nhau với 10,000 quân cộng sản Bắc Việt

Thơ và Hồi ký ca Mũ Đ Nguyn Văn Lp

 

Na ngày Dakto

 

Sm mai bn súng lên tri

Chào cô gái Thượng mang đời trên lưng

Buổi trưa xuống, phố tưng bừng

Chào nhau, Mũ Đỏ không mng không lo.

 

Vào Charlie

 

Trăm con chim l v rng

C treo hai ngn, ly lng chiến khu

Kontum gió núi, sương mù

Theo quân vào cuc, sinh, từ, quê hương

Ba lô, súng trận, sa trường

Tiếng quân reo, dấy biên cương ngút ngàn

Điu su nửa phím tơ loan

Áo phong sương đã my ln tả tơi

Xung phong vũ khúc lên đồi

Bom rơi, pháo nổ, thây người ng nghiêng

Tóc tai ph mặt đêm đen

Đy tri khói la Tam Biên, bo bùng

Mt thi ngang dc kiêu hùng

Charlie gy cánh thiên thn, tiếc Thương

Cánh dù lộng gió muôn phương

Vào lòng đt mẹ, máu xương ngm ngùi

Tay khô đt sáng đnh tri

Lập loè đốm la, thp đi qunh hiu.

( Hôm nay kỷ niệm đúng 52 năm trận đáng Chrlie tại Kontum 1772.  Đ kính nh c Đi Tá Nguyn Đình Bo, Tiểu đoàn trưởng 11 Dù, và đồng đi tôi.

Để tưởng nh đ lô Tiểu đoàn 2 Pháo Binh Nhảy Dù, Trung úy Nguyn Văn Khánh, Chuẩn Úy Sơn, và 10 đệ t trong đó có hai đ t chúng tôi là H sĩ Hnh, Binh nhì Nh còn li Charlie…

Để tưởng nh anh em không quân, Thiếu úy Dương Hunh K đã hy sinh đ bo v chúng tôi sut trn đánh lch s này…_

Vào khong thi gian này, tt cả ám danh đàm thoại truyn tin ca Pháo Binh Nhảy Dù đều bng 4 con s, thí dụ như pháo kích gọi là 3113, bn hiu qu gi là 3134, và tên các gii chc gi bng 3 con s, thí dụ như tên chúng tôi gọi là 314, mi khi đng trn, mi tn s truyn tin đu chuyn qua h thng ca đ lô cho d tác x. Bài này s dng bch văn cho đc gi d hiu.

 

(Tiếng động cơ trực thăng hoc tiếng phi cơ vận ti dn dp ri đáp xung). Nhng ngày gn cui tháng 3 năm 1972, Tiểu đoàn 2 Pháo Binh theo Tiểu đoàn 7 Nhảy Dù đi hấp ti Trung Tâm Hun Luyn Vn Kiếp ở Phước Tuy, giửa chương trình hun luyn có mt cuc hành quân nhy dù và có phi pháo ym tr bng đn tht. Cũng như những ln tập trước đây, bải đáp là một cánh đng trng vi nhiu bi tre lúp xúp, khi toàn b Tiểu đoàn 7 và một Pháo đi Dù vi 6 cây đi bác 105 ly kiểu M102 được trang b vũ khí đy đ nhy từ phi cơ 123 an toàn đáp xuống đt, là m đu ngay cuc tn công mc tiêu bng đn tht vào mt khu rng sát chân núi (tiếng đn n trên mc tiêu). Cũng vào thi gian này Pháo Binh Nhy Dù va mới được trang b loi đn cay CS 105 ly nên Tiểu đoàn của chúng tôi được lnh phi bn th loi đn này, tôi cùng mt Tin Sát Viên hình như là Trung úy Đỗ Trng Dụng được lnh đeo mt n ngồi dưới hm gi tác x bắn ngay trên đầu mình đ th công hiu.

Cuc bn th này có nhiu gii chc quân s cao cp đng trên một khán đài ở xa đ quan sát. Tôi va hi hp va t trn an, ai bo đi pháo binh, sinh ngh t nghip mà, nếu điu chnh xa mc tiêu thì mt mt KBC 4522, còn nếu bắn ngay trên đầu thì chiếc mt n th t này có chu ni hàng chc trái đạn cay hay không. Tôi chưa kịp lo ra thì Tiểu đoàn thông báo cho tôi xuống pháo đi lnh hai đ lô đi tin sát cho Tiểu đoàn 9 Dù. Một chiếc xe Dodge đưa ngược chúng tôi v Saigon, thy trò va xung xe vào trình din Ban 3 Tiểu đoàn 9 thì lại được mt công đin v trình din Tiểu đoàn 11 của Trung Tá Nguyn Đình Bo đ đi Kontum.

 

Nhng bất thường trong đi lính làm cho tôi không thy có điu gì bất tường c trong lnh điu động này. Đầu năm 1972, chiến s đã trở nên sôi động nht trong lch s chiến tranh Vit Nam, cuc chiến được gi là chiến tranh ý thc h này cũng chẳng được gii sĩ quan trẻ như chúng tôi để ý nhiu, ch quan niệm đơn giản đến tui là phi đi lính đ bo v quc gia. Mi đi v Nhảy Dù đúng một năm mà đã tham d hàng chc cuc hành quân ln nh, cái chết lúc nào cũng cn k làm tôi chng còn ý nim gì v nhng cuc ra đi ca bn bè v vùng 5 da nga bc thây. Vì đâu, Nhảy Dù có đụng là đụng th thiệt, chơi thật s vi đi pháo 130 ly, với xe tăng T54, và biển người c rác nht đnh sinh Bc t Nam đ thc hin cho bằng được mộng làm tôi đòi cho cng sn quc tế ca Bc B Ph, đâu, chúng tôi cũng phi một đánh ba là thường xuyên, còn nếu không B Tổng Tham Mưu chẳng bao gi chu s dng cả. Nhưng ở đây, Charlie, chúng tôi phi mt đánh mười, Mt trn B3 ca cng quân với Sư đoàn Thép 320, Sư đoàn 968, chưa kể các Trung đoàn pháo và phòng không dy đc đã sẳn sàng đợi Tiểu đoàn “Song Kiếm Trn i ” danh hiu 11 Dù hai cây đèn cầy.

 

Phi cơ bay ra Pleiku ở một đêm, rồi hôm sau theo đường b ra Kontum, ri đi Tân Cnh theo Quc l 14, dọc đường nhiu quán tht rng mc lên làm tôi nh li Saigon, nhng ba còn tin thì đu vi đi võ sĩ Rémy Martin hoc cn túi thì chơi với võ sĩ hạng lông rượu rn ti Quán tht rng Tân Vn, gn hu c Nguyn Hu. Xe qua Căn c B5 ri Diên Bình, những người lính Địa Phương Quân đứng trên cu vẫy tay cười cười, cái khung cnh bình yên này ch trong thi gian ngn na thôi là có chuyn ln xy ra, đó là cái bất tường ca đi lính. Ti B Ch Huy Lữ đoàn 2 Nhy Dù Đnh, tôi nhn bn đ hành quân t Tiểu đoàn 1 Pháo Binh Dù của Thiếu Tá Bùi Đức Lc (hin San Jose), là v Tiểu Đoàn Trưởng tin nhim ca Tiểu đoàn tôi, và chuẩn b nhy vào Charlie. Sĩ Quan Liên Lc Pháo Binh Tiểu đoàn 11 Dù tức đ lô chúa là Trung Úy Lưu Văn Đúng danh hiệu 310, một đàn anh chưa bao giờ chu hc nhảy dù, đã triu tp chúng tôi li phân chia và thông báo nhim v, Trung úy Nguyn Văn Khánh danh hiu 311, cũng là bn cùng khóa với tôi là đề lô Đi đi 111 ca Trung úy Thinh. Chuẩn Úy Sơn danh hiệu 312, đ lô Đi đi 112 ca Đi Úy Hùng Móm. Chun Úy Hoàng văn Trưng danh hiệu 313, đ lô Đi đi 113 ca Đi Úy Hùng Mp. Trung úy Nguyn Văn Lp danh hiu 314, đ lô Đi đi 114 ca Trung úy Phan Cnh Cho (hin nay Qun Cam). Đi đi 110 ca Đi Úy Nho đóng chung vi B ch huy Tiểu đoàn 11. Pháo binh từ Căn c 5 danh hiu 415, Pháo binh Căn c 6 danh hiu 416, Căn c Yankee ca Pháo đi D1 ở hướng bc danh hiệu 417, và Pháo đội C1 danh hiu 418 vi 1 trung đi 155 ly C 220 danh hiu 419 hướng Nam ym tr trc tiếp hoặc tăng cường cho chúng tôi theo yêu cu. Nhìn mt dc các căn c ha lc ym tr cho Tiểu đoàn 11, tôi nhận thy ngay tình hình rt là nghiêm trng, và mt cuc tapi khc lit s din ra trên ngn đồi vô danh nào đó nằm sâu trong dảy Trường Sơn.

 

Sáng ngày 25 tháng 3 năm 1972, Tiểu đoàn 11 được trc thăng vn bốc vào vùng hành quân, phi cơ bay ngang Tân Cảnh nơi đúng một năm trước đây, sau H Lào, mt số đơn vị của Sư đoàn Nhảy Dù t Quãng Tr bay thng v đây gii ta Căn c 5 và Căn cứ 6. Cuc hành quân ngon mc nhảy ngay trên đầu đch làm cho chúng bt ng và nhiều trăm tên bị tan xác ti đây, Đi Tá James Vaught, C Vấn Trưởng Sư Đoàn Nhảy Dù đã gi máy v MACV ti Saigon yêu cu nhng tên nhà báo ngoi quc phn chiến bay ra đây nhìn xem Nhảy Dù đánh giặc ri về tường thut li cho trung thực, nhưng chẳng có tên nào dám ra. Lúc này cuộc hành quân đang đi vào giai đoạn chót, tôi t Tiu đoàn 183 Pháo binh dã chiến Long Khánh v trình din Thiếu Tá Lc ti vùng hành quân và được v Tiểu đoàn trưởng chịu chơi cho 4 ngày phép về Saigon coi như một đc ân v Pháo Binh Nhảy Dù, đồng thi xù luôn 4 ngày trng cm mà Trung úy Toàn, Ch huy hu c ( hin ti San Jose) tng cho tôi v ti dám cãi li quan anh ngay lúc tôi còn mc b đ xanh b binh v trình din Dù. T trên trc thăng nhìn xung, xa về hướng nam, con sông Pôkô màu bc un khúc theo dẫy Trường Sơn rồi đ ra ct ngang quc l 14, đẹp như một nét chm phá ca thiên nhiên, và dẩy Trường Sơn ở hướng Tây trùng điệp nhng đi núi ngút ngàn vi hu hết là nhng ngn đi trọc lá trơ cành, giơ những cánh tay khẳng khiu lên không như cầu nguyn cho một thiên đường va đ v. Hai chiếc Cobra bay phía trước h tng cho nhng chiếc chun chun UH1B đáp xung căn c Charlie, không có màn bn dn bi đáp vì đã có quân ta đáp xuống trước, những người lính dù nhy xung trc thăng ri tn ra hai bên ghìm súng phòng th sát giao thông hào, và tôi đã có mt ti ngn đồi vô danh mà sau này đã đi vào chiến s Nhảy Dù như một đa danh bt khut không th nào quên của người lính quc gia, cũng như làm cho tất c quân dân c Min Nam biết đến qua bn nhạc “Người Li Charlie” ca Trn Thin Thanh.

 

Theo s b trí, Đi đi 113 nm phía bắc dưới chân đnh Yankee, cách Tiểu đoàn gần 3 cây s. Đi đi 111 th Charlie cao đ trên 1000 mét. Còn li B ch huy Tiểu đoàn và các Đại đội 110, 112, và 114 đóng quân tại căn c C2 cùng dy núi thoai thoải nhưng cao hơn và cách Charlie gần na cây s. Nhìn trên bn đ thì tt cả các đơn vị ca Tiểu đoàn 11 Dù đóng quân trên một trc Nam Bc khá thng đ d quan sát về hướng Tây giáp với Kampuchia, nơi đường mòn H Chí Minh r ra các ng vào ba biên gii Vit Miên Lào phía Tây Bc, còn Căn c biên phòng Benhet thì nm sâu gn biên giới hơn. Suốt trn chiến Charlie ni tiếng trong quân s, Benhet vn bình yên vì cng quân dn mi n lc đ nh cái gai Charlie nm chn cung hng xâm nhp vào Tnh Kontum qua ng Dakto. Charlie là mt căn c ha lc nh ca M b đã lâu gi trông rt hoang tàn, khi Tiểu đoàn 11 đ quân xung, sa sang lại giao thông hào và giăng lại km gai cho tin vic phòng th. Bao quanh Charlie là nhng ngn núi cao thp vi cao đ trên mt cây số. Phía Tây dưới chân Charlie có mt con sui nh dc đng rt khó lên xuống nhưng nguồn tiếp tế nước ung và tm ra cũng t con sui này. Trn chiến din ra ác lit ti quanh khu vc này nên gi chung là trn Charlie.

 

Đi đi 114 đóng vòng cung phía Nam chu trách nhim nng nht vì đa thế thoai thoi dể đánh lên, và ngoài phòng tuyến c 50 mét có nhiu cây cao rt d cho cng quân nấp vào đó mà tấn công, và trn chiến bt đu cũng từ hướng này trước. Chưa bao giờ tôi thy mt Đi đội trưởng cho đào một cái hm trú n hình ch nht to và kiên c đến như vậy vi np hm va thân cây va bao cát cao đến gn 1 mét, Trung úy Cho bo tôi ra gn ngoài tuyến tìm chổ đào hầm, tôi nói tôi ym tr cho Trung úy, nếu Trung úy nm đâu thì tôi nằm đó. Trung úy Cho đành để tôi chung trong hm, nh vy sau này tôi thoát chết dưới làn pháo khng khiếp ca cng quân. Tôi bo hai đ t Hnh và Nh ra gn ngoài tuyến tìm chổ đào hầm, còn máy PRC 25 thì đưa cho tôi, và thỉnh thong chy vào xem tôi có cn gì không. Chiu xuống, như thường l khi đi trn, tôi gi 417 tác x phòng th lp mt s tuyến cn theo hình vòng cung ngoài vòng v trí khong 100 mét (có tiếng pháo binh bn điu chnh), xong yêu cu gi yếu t tác x đến các căn c khác đ bn theo yêu cu khi cn. Nh nhng tuyến cản này mà chúng tôi đã giữ được phía Nam C2 cho đến ngày Charlie tht thủ. Đêm đầu tiên, tôi ngủ không được vì nhng tiếng rì rì của xe cơ giới chy suốt đêm, từng đoàn xe Molotova và có cả tiếng xe tank chy trong dảy Trường Sơn, hướng Tây và Tây Nam cách căn cứ Charlie không xa, quân xa cng quân mở đèn chạy công khai như xa lộ không người. Tôi chm mt s đim đâu đó trong rng tình nghi là đường mòn theo hướng xe chy đ bn quy ri (harassing fire), khi pháo binh ta bn, quân xa đch tắt đèn ngưng chạy, hết lot đn, chúng mở đèn chạy tiếp, đêm nào cũng thế, ngoài tm bn ca pháo binh ta nên bn chúng gần như công khai di chuyển. Chn chn chúng đang m chiến dch ln lm nên mi ồn ào điều quân như thế này, và Quân đoàn II cũng biết như thế nhưng không hiểu ti sao không cho B52 dp.

 

Ngày hôm sau 26/3/1972, tôi theo Thiếu Tá Lê Văn Mễ, Tiểu đoàn phó danh hiệu Mê Linh (hin nay San Jose), dn hai đi đội 112 và 114 đi đánh giải vây cho một đơn vị Tiểu đoàn 2 Dù ở hướng Nam. Mc tiêu là mt đnh đi cách Charlie khong gn 1 cây s, cng quân thuộc Trung đoàn 3/ 320 đã chiếm ngn đi này và xác mt Chun Úy ca ta vn còn đó. Gn đến nơi, Thiếu Tá M gi tôi bn dọn đường xong chuyn x bng mt quả khói lên ngay trên đỉnh đi cho phi cơ nhận din đánh bom, ri pháo binh làm tiếp .

 

-418 đây 314 xin tác x. Hết.

 

-314 đây 418 xin tác x. Hết.

 

-L Hng phi 1.5 lên 2.3. Mt khói n chm. Bn khi sn sàng. Hết.

 

-L Hng phi 1.5 lên 2.3. Mt khói. Hết.

 

Đ hai phút sau.

 

-Bn. Tr li.

 

-Bn. Hết. (tiếng pháo n)

 

Thiếu Tá M liên lc vi đa con đi đu, xong xin điu chnh tác x

 

-Hướng 800. Gn li 100. Mt khói . Hết.

 

-Hướng 800. Gn li 100. Hết.

 

Đến qu đn khói th hai thì điu chỉnh vào đúng mục tiêu, dt trái khói, Mê Linh nói tiếng Anh như gió liên lạc thng với phi cơ Phantom Mỹ nhào xung th bom, rng núi rung chuyn như cơn địa chn vì mc tiêu cách chúng tôi chỉ hơn 100 mét (tiếng bom n). Khi phi đi ri mục tiêu, tôi xin pháo đội bn hiu qu 10 tràng va đn n va delay đ phá hm, khu 3 (đang điu chnh) bắn trước mt qu (mi pháo đi có 6 đi bác tc là bn 60 qu). Mê Linh dn tôi khi dt lot đn này là xung phong. Tôi trình Mê Linh đ tôi chuyn x ra phía sau thành mt tuyến la không cho ti nó chy, phi chp nhn giao chiến vi mình. Mê Linh OK. Dt lot đn hiu qu, pháo đi chuyn x thành mt tuyến phía sau. Trung đi đu tiến dè dt vì đa hình không cho phép và đn AK từ phía trên đỉnh đi bn xung xi xả không xung phong được. Tng khinh binh Dù tiến lên theo thế chân vc. Đn AK và M16 thi nhau nã tng lot (tiếng súng n ri rc). Dù len tng gốc cây, người này bắn che cho người khác tiến, và cuối cùng lên được trin đi. Toán đầu tiên báo cáo sơ khởi dứt được hai vt con (tc Vit cng) tịch thu được 1AK, 1 CKC, và tìm được xác viên Chun úy Tiểu đoàn 2 Dù cùng một binh s. Mê Linh bảo ráng lên đến đnh xem có gì không. Va dt li thì tiếng depart đi bác t phía Tây bn ti ct ngang hông Dù. Xt oành, Xt oành. Tiếng đại bác này là sơn pháo 75 ly không giật có sơ tốc đ cao nên va nghe tiếng depart là n lin. Dù b đánh ngang hông, va dt lot pháo là b binh đch tràn lên cũng từ phía Tây. Mê Linh cho toán đi đầu lùi li tránh pháo, kết qu ta chết mt, b li mt M16. Lúc này thì đch đã ngưng pháo chỉ dùng súng nh. Mê Linh cho rút toàn b v nhp li mt vì s đch ct đôi. Đch vn tiếp tc bn theo. Mê Linh bo tôi bn chn.

 

-418 đây 314. Mục tiêu. Hướng 1000. Gn li 200. Mt n. Bn khi sn sàng. Hết.

 

Lúc này Pháo đội C1 đã biết chúng tôi bị đánh ngang hông nên đã sn sàng bn chn. Oành. Mt tiếng n lớn như tiếng sét đánh ngay trên đầu, mãnh đn bay túa túa, tiếng cành cây b chém gy rt xung đt nghe rào rào, xong hoàn toàn im lng, có th nói mt tiếng th kế bên cũng nghe r. Chiến trường hoàn toàn im tiếng súng. Tôi biết đn đo chm cành cây nên n trên không thay vì rt xung đt mi n, vì gp rút quá nên tôi không cho bn đu n cao, mặc dù tôi đã tr hao yếu tố nhưng đường tên đạn đo chm nổ trên cành, và đã vô tình ngăn chn đch không dám liu lĩnh truy nã. Tôi trình vi Mê Linh:

 

-Thiếu Tá hi xem con cái mình có b gì không, còn ti vt con tôi đoán thế nào cũng lãnh đ trái này, mình gi nguyên yếu t này, nếu ti nó lên, mình dt nó lin. Lúc này thì Cobra cũng lên vùng nhưng chưa bắn. Tiểu đoàn trừ cũng dng lại dàn hàng ngang đề phòng đch xung phong. Mt lúc sau, tôi nghe nói Trung úy Lc, Đi đội 112 là người bn cùng Khóa 27 Th Đc vi tôi b mãnh đn chém ngay đu bị thương nặng. Tôi bò li thy Lc nm gn đó m đôi mt l đ, đu qun băng, máu tuôn xi xã. Tôi nm xung ghé sát tai Lc nói:

 

– Tao xin li, tao bn đó, ch có mình mày lãnh trái này, còn ti nó không dám tn công nửa nên chưa biết thế nào, mày mà chết tao ân hn lm, phi bn chn nếu không ti nó tràn lên.

 

Lc ch mĩm cười héo ht, còn tôi thì hết sc bun b hi tiếp:

 

-Mày thy thế nào.

 

-Đau, không còn cãm giác gì hết. Thy Lc tỉnh táo như thế tôi càng lo hơn vì người bị thương nặng trước khi chết thường rt bình tỉnh như thế. Tôi li nói vi Lạc như nói với một người sp chết:

 

-Mt ln na, tao xin li mày. Nói xong tôi bò li phía Thiếu Tá M. Nh qu đn đại bác này mà địch không dám đui theo. Tri đã gn chiu nên có lnh tr v căn c, Lc cũng được trc thăng di tãn. Trong lúc hai đ t lo ăn ung còn tôi xung sui tm. Ti đây tôi gp Trung Tá Bo cũng va đi xung tm, thân hình ông cao ln và nụ cười rt dể thương, nhưng tôi thấy l mt điu là ông mc áo giáp khi đi tm, và ch có ông là duy nht mc áo giáp mà thôi. Điềm gì đây, hay là ông đã linh cãm được điu gì.

 

Sáng ngày 27/3/1972, trong lúc tôi ăn cơm thì có một người lính chy vào nói Thiếu Tá M gi. Tôi xách máy chy ra ngoài tuyến gia Đi đi 112 và 114 thì thy Thiếu Tá M và Thiếu Tá John Duffy (hin San Jose), c vn M đang ngi sát gc cây nhìn về phía trước mt ch ch. Lính gác phát giác đch xut hin phía bên kia trin đồi hướng Tây Nam căn c Charlie, bọn chúng đang đi lên đồi như đi chợ. Thiếu Tá M hi tôi :

 

– Bn nhanh lên không ti nó đi hết.

 

Đch xut hin khá xa c bảy tám trăm mét đường chim bay, tôi quay sang Thiếu Tá Duffy hi có đem theo ng dòm cho tôi mượn, xa quá mắt thường bn không chính xác, Thiếu Tá Duffy chy vi v hm ri tr lại đưa ống dòm cho tôi. Tôi gi bn đồ và địa bàn ra nhm mc tiêu, xong chm đim đch xut hin ri m máy gi 417 Yankee xin bn, và gọi thêm 415 tăng cường. Qu đn n đu tiên cách mc tiêu khong 200 mét, điu chnh một lúc vào đúng mục tiêu, xong vch mt tuyến dài c 300 mét trên bn đ xin 417 và 415 chia nhau bn, va gi bn tôi va nói

 

-Bo đm thế nào ti nó cũng khiêng đó Thiếu Tá.

 

Thiếu Tá M li hi:

 

– Nếu trúng ri bn hiu qu luôn.

 

Sau lot đn cuối cùng độ 10 phút, quả nhiên địch c hai thng dìu mt thng bị thương đi ngược xung đồi, tôi đưa ống dòm trình li vi Mê Linh:

 

-Trúng ri, Thiếu Tá nhìn xem ti nó khiêng xung đi kìa. Thiếu Tá Mễ xem xong đưa máy cho Thiếu Tá Duffy ri li hi tôi bn hiu qu (fire for effect). Tôi đ ngh:

 

ngh Mê Linh cho ti nó dìu em xung đi, đồi cao như vậy thế nào ti nó cũng phi tập trung dưới chân đồi băng bó và nghỉ mt mt lát ri mi di chuyn, đi ti nó tp trung đông mình làm mt lần đưa em vào hạ, dt ci da. Thiếu Tá M phì cười nói OK. Còn Thiếu Tá Duffy không hiu tiếng Vit cũng nhe răng cười theo nói OK đô.

 

Tôi gi xin chun b bn T.O.T (time on taget) tc là các v trí pháo binh xa gn bắn trước sau nhưng cùng lúc đạn n trên mục tiêu, đợi 20 phút sau khi đch không còn khiêng quân xung đi na, tôi cho lnh tác x. Lúc này thì h nhà pháo cũng đã biết tin nên đích thân Bùi Đức Lc cho bn ti đa, tiếng đi bác t các căn c thi nhau rót vào mc tiêu, còn Mông Cổ nhà ta (anh em đùa vui Nhảy Dù dũng mãnh như quân Mông Cổ) thì đng dc theo chiến hào quan sát như là một chuyện thường tình (tiếng đn pháo n ti tp). Dt lot đn tôi hi xem mình có lc soát không, Thiếu Tá M nói đ Trinh Sát làm chuyện này. Đến trưa thì mt lot đn pháo binh ca đch t dy đồi hướng tây đi din và ch cách khoảng hơn mt cây s vi Đi đi 112 bn qua, tiếng depart cũng giống như đã bn hôm qua, vy là tụi nó đưa 75 ly nhắm qua thng 312 đ tr l ri, tiếp lot đn này là nhng trái đn 105 ly ri ha tin 122 ly thi nhau rót xung Charlie m đu cho trn chiến khc lit nht ti Quân khu 2 từ trước đến nay, và t đó Charlie không mt phút nào bình yên.

 

Tr 75 ly không git bn thng trúng mc tiêu thì nhng lot đạn khác rơi đâu đó ngoài căn cứ Charlie, như vậy là ti nó không có đ lô, anh em đ lô chúng tôi thay nhau đo hướng và phn pháo, khi chúng tôi phn pháo thì đch im tiếng súng, dt lot pháo là bn chúng tr l. Các cuc đu pháo diễn ra như cơm bửa, và là ln ln thì nhng lot pháo binh tm xa ca địch rơi trúng căn cứ, đến ngày 29/3/1972 thì chúng đã điu chỉnh pháo binh được toàn b Charlie mà nng nht là vào C2. Chúng tôi biết đ lô ca đch đã áp sát được căn cứ và điều chnh được mc tiêu. Tôi nói vi Trung úy Cho:

 

– Tôi ngh mấy ngày đầu ti nó pháo thăm dò kh năng mình, sau đó mi kéo 130 ly đến gn đ bắn chính xác hơn và cũng ngoài tm phn pháo ca ta (đi bác 130 ly ca đch bn xa 32 cây s, còn 155 ca ta thì 15 cây s, và 105 ly ca ta thì ch gn 11 cây s mà thôi), ch mình dễ lên hơn cả, thế nào ti nó cũng đánh hướng mình.

Sau đó tôi cũng chia x mối âu lo này cho Trung úy Đúng:

 

– Ti nó chc chn s tapi tôi sau màn pháo kích d di, nhng yếu t tác x tôi đã điu chnh xin 310 gi bn ph nếu tôi bn không kp. Trung Úy Đúng nói

 

– Tôi cũng nghỉ như vậy, ch ca 314 d lên lm.

 

– Tôi thy khói xt t ngn đồi ngay trước mt thng 312 bn qua, có l 75 ly hoc 57 ca ti nó trc x rt qua luôn bên tôi sao không thy thng 312 gáy (xin bn).

 

-314 quan sát được bn luôn đi, khi nh 312. Hết.

 

Dt ch “hết” tôi hiu ngay Chuẩn Úy Sơn đề lô Đi đi 112 b pháo kích đã t trn. Tôi v thêm tuyến pháo binh cn phòng trùm lên thêm hướng Tây Nam đ bn che cho Đi đi 112. Li dng pháo binh tm xa pháo kích, 75 ly ca đch bn thng tng v trí ca ta mà không s phn pháo vì chúng tôi phi chui vào hm tránh pháo. Dt lot pháo tôi chy vi ra tuyến điu chnh pháo binh bn cm ch (tc là bn ri rc thnh thong tng qu không cho đch hot đng) vào v trí pháo trc x ca địch, nhưng không hề hn gì, chc ti nó khoét hm trong núi, mi ln pháo tm xa pháo kích thì chúng kéo súng ra bn theo đ khi l v trí. Tôi gi 310 xin mi ln tôi bị xơi pháo thì c gi Ph Bò (pháo binh) nào ca ta rnh thì bn cm ch không cho ti nó kéo pháo ra trc x.

 

T ngày này tr v sau, toàn b Charlie b pháo kích tht nng, mi ngày c ngàn qu mà nhiu nht là 130 ly, ri đến đi bác 122 ly, và c ha tin 122 ly mà tôi nghe được tiếng hú. 310 báo lên Thiếu Tá Lc ti tôi bị ăn 130 ly, ngoài tầm không phản pháo được, chng l phi nm đây lãnh pháo? Lúc này Đi Tá Trn Quc Lch, Lữ đoàn trưởng Lữ Đoàn II Dù ở Căn cĐnh cũng đã trình lên cp trên xin cho 11 Dù rút ra ngoài căn cứ, Nhy Dù mà nằm đưa đầu ra lãnh pháo như thế này thì phn chiến thuật quá. Nhưng Trung Tướng Ngô Du, Tư Lệnh Quân Đoàn II vẫn lng thinh, và C Vn John Paul Van chng biết m gì chiến thut và pháo binh, vn kiên trì áp lc…t th, chắc là định dùng 11 Dù nh cho địch lên tapi như Đại Đi 2 Trinh Sát Dù t th Đi C1 dt gn hết c Tiểu đoàn cộng quân nằm phơi xác ở đi C1, vì trn này mà cng sn đã lên án t hình Đại úy Trương Văn Út, Đại đội trưởng Trinh Sát 2 Dù và th tiêu dit đi đi này. Quân đoàn II còn lnh cho 11 Dù ra h pháo tìm chng tích ca đu n 130 ly mi cho B52 dập. Quân đoàn cũng chng màng gn mt phn ba quân s 11 Dù b loi ra ngoài vòng chiến vì đạn pháo và chưa đươc di tản. Cái hào quang chiến thng của thượng cp ngoài binh chng đo bng máu ca Dù tht quá đt, và qu tht nếu không b pháo kích tng phút mt, chúng tôi có th ra h đạn đo hướng bn và bi tìm đu nổ, nhưng làm sao gửi ra cho các b óc đc st ch th đây. Hằng trăm thương binh, mấy chc binh s tử thương vì pháo còn chưa di tản được nm đy các giao thông hào, không có chiếc trc thăng tản thương nào vào được cách C2 500 mét thì nói gì đáp xung tãi thương hoặc tiếp tế. Ch có mt pass B52 đánh về hướng Nam gn Charlie thì nhm nhò gì, pháo ca chúng đt về hướng Tây và Tây Bc cách Charlie ít nht 15 đến 20 cây s thì không dp. Mi ln b pháo kích xong, phi cơ lên vùng, pháo địch im, phi cơ bay ra khỏi vùng, li b pháo tiếp, tôi ch còn biết ước lượng v trí pháo đch gi v các pháo đi tùy nghi phn pháo nếu có th. Tình hình hết sc khẩn trương, nếu không có lnh rút, chn chết hết vì pháo.

 

Sáng sm ngày 01/4/72, đúng như chúng tôi dự đoán, sau màn điểm tâm đi pháo các loi, đch bt đu tn công từ hướng Nam Charlie trc din Đi đi 114. Địch đông như kiến bám theo các thân cây c thụ dùng đủ các loi súng bn thng vào vị trí Dù, trong lúc đó, đề lô đch cũng chuyn x vào các v trí pháo binh ca ta đ cm ch không cho ym trợ. Lúc này đã l r ý đnh ca đch, my hôm nay, chúng ch pháo kích Charlie ch không pháo v trí pháo binh ca ta, đ ta lầm tưởng chúng ch pháo kích Tiểu đoàn 11 chứ không đánh, ri ta ch lo phản pháo mà quên đi bộ binh ca chúng đang im lng tiếp cận ta. Như vậy có th Charlie b bao vây ri. Cũng may việc giương đông kích tây này mà các pháo đội ca ta không b pháo binh đch điu chnh chính xác, cho nên còn rnh tay ym trợ được cho tôi. Trước mặt chúng tôi tôi là đơn vị tinh nhu nht ca cng sn Bc Việt, Sư đoàn 320 có một Trung đoàn có biệt danh là qu đấm thép đang dàn hàng ngang trước mt chúng tôi t xông lên bt k phi pháo, Đi đi 114 anh dũng bn tr, Đi đi 112 cũng tiếp ng, những người lính Dù thin chiến nht ca quân lc Vit Nam Cng Hòa đng thng t các chiến hào đan một lưới la ra ngoài phòng tuyến, và tt c h thng tác x pháo binh đu chuyn qua hết tn s ca tôi, sn sàng gom bi.

 

-415, 416, 417 đây 314 xin tác x, đch tấn công, trường ca L1, L2, L3 (các ha tp pháo binh làm thành nhng tuyến cn). Mt qu. Bn khi sn sàng. Hết.

 

Không cn tôi xin tác x. Các pháo đi đn đã lên nòng khi biết tôi b tấn công, nên khi nghe được tiếng tôi gi bn thì đã nghe tiếng depart, nhng tiếng hú rợn người lướt qua đu, đt tung mù mịt trước mt.

 

– Các trường ca. 5 tràng. Bn hiu qu. Hết.

 

Đn túa túa hú gi mc tiêu, nhng cây c th bt gc ngoài phòng tuyến, bi tung mù mt, c h dt lot đn pháo ca ta thì đch cũng nhm dy bắn vào, chúng đã đào các hố núp ngoài v trí nên liu lnh bn che cho tp khác từ hướng tây nam tiến lên, bt k đn pháo, những con thiêu thân dàn hàng xung phong lên đồi. Lúc này thì phi cơ đã lên vùng sn sàng th bom, Trung úy Cho nói vi tôi:

 

-Nếu tụi nó vượt được hàng rào thì bn ngay sát tuyến ca mình. Tôi tr li :

 

-Trung úy bo các con đi nón st và mang luôn ba lô luôn che phía sau lưng, lở có trái nào lt vào tuyến thì phi chu, nếu chu tôi mi dám bn.

Trung úy Cho nói OK, và tôi gi các v trí bn gn li tng chc mét cho đến khi sát tuyến. Nhng lot đn cn phòng này rt có hiu qu và không biết có qu nào lt vô luôn trong phòng tuyến hay không vì đn pháo ca c hai bên lúc này bn d quá. Sau mi lot pháo, tôi li nhm dy nhìn ra ngoài, xác đch đy ngoài tuyến nhưng chúng vẫn bám chc không chu rút lui. Tiếng súng lúc này đã ri rc, có th chúng ch lui li đ làm mt cái gì đó. B ch huy Tiểu đoàn 11 bảo ngưng tác xạ đ ti Tây (tức phi cơ Mỹ) nó làm vic, ri li tiếp theo là phi tun của không đoàn khu trục 530 ti Pleiku, Trung úy Trương Minh Ẩn lái chiếc Skyraider (hin nay là Tiến sĩ Phó thị trưởng Haltom City, Texas) vào vùng ny gi gm thét ngang tri th nhng lot bom ngoài vòng rào, ch cách v trí c 50 mét theo yêu cu ca Trung Tá Bo, nhng núi la bc lên cao sau mi tiếng nổ và phi cơ của anh trúng nhiu vết đn phòng không, suýt chết. Ln đầu tiên trong đời lính, tôi thy Nhy Dù chịu chơi dám thả bom gần như vậy và bn pháo binh cách mình hai ba chc mét (hiu qu sát hi ca pháo binh 105 ly là t 50 đến 100m, bn cách mình c hai ba chc mét là rt liu lĩnh và hết sc nguy hiểm). Con cháu bác và đảng cũng không ng những người lính Dù chu đựng dưới mưa pháo khủng khiếp nhiu ngày, phòng tuyến b hết mà vn gan d t thủ như thế.

Bên tai tôi có tiếng gi ca Thiếu Tá Lc, ông bo tôi có cn gì thì tt c đu sn sàng, và tôi tr li nếu gà mình còn gáy (tc pháo binh còn bn), thì không có tên răng đen mã tu nào nào có thể bước qua 114 được. S dĩ tôi dám khng định như vậy là nh tinh thn chiến đu dũng mnh ca anh em 114 Dù cho tôi s an toàn trong lúc gi pháo, nếu không thì b tuyến lâu ri. Còn Trung úy Đúng thì rt tế nh không xen vào h thng tác x, đ dành hết thi gian cho tôi gi các pháo đi bn, 310 cũng dn tôi cn thn, ti nó tm yên là có vn đ mi, nh canh chng thêm phía thng 112. Va lúc đó thì hàng lot tiếng depart t trong núi vng v, thôi ri, ln ny chúng tp trung tt c các loi pháo ch không riêng gì 130 ly rót ti tp vào v trí ta, ít nht cũng 5 v trí pháo ca chúng bn đng thời vào C2, đây là một kiu bn T.O.T giống như của ta, C2 rung lên dưới những cơn địa chn, tôi chy vi vào hm, tt c các v trí tác chiến và pháo binh ca ta đu b pháo, tiếng các pháo đi gi báo cáo n hn lên trên h thng ri im lng vô tuyến, có vị trí trúng pháo nhưng không trúng hầm đn nên không có tiếng n ph. Tụi nó mà điều chỉnh được các v trí pháo ca mình thì b bú, va lo s tôi cũng va tìm nhng ngôn t dễ thương như thế đ trn áp ni hi hp, sau lot pháo này là chúng mày s tràn biển người lên ly thịt đè người, Nhy Dù c gng, Nhy Dù c gng, tôi lm bm bn chử đơn giản này, binh chng chúng tôi không có nhng khu hiu đao to búa ln, rất đơn giản như một s c gng, anh em quân đi hết thế hệ này đến thế h khác c gắng làm cho máu đồng bào bt đ bng chính máu ca mình. Trong tiếng pháo n vang tri, tôi nhc máy gi 310:

 

-310 có nghi ti đ lô nó áp sát mình không, nghi ti nó đâu thì con gà nào ca mình “hưỡn” cho gáy đi vài tiếng dn mt ti nó cho biết thế nào là l đ, chứ chơi như vậy hiếp quá. Nhưng 310 vẫn im lng. Mt s im lng rợn người vì tt c im lng ch đi.

 

Dt lot pháo bn T.O.T này, qu nhiên địch hô xung phong, nhưng tiếng hô xung phong càng lúc càng yếu, chúng tôi đã quen thuc kiu này, chúng mày chém vè ai mà không biết, chc chn chúng mày b thit hi rt nng nếu không thì đã là nhào lên tiếp đ…lãnh đn ri. Nhng tiếng pháo thưa dần tại C2 nhưng các vị trí pháo ca ta vn còn b đch cm ch, tôi nhìn ta phía Yankee, nhng ct khói bc lên, ri căn cứ 5 và căn cứ 6 cũng thế, ti nó đang điu chnh pháo binh. Thy m ri.

 

Chiu đang xung dn, những người lính cũng vi vã sa li hm hố, đào giao thông hào cho sâu thêm, người chết và thương binh tăng thêm làm nng thêm mi âu lo ca Tiểu đoàn, tôi chạy vi ra phía hai đ t đang ngi chong mt nhìn ra ngoài tuyến, trên tay hai đứa có hai cây M16 và dây đạn từ lúc nào (hai đệ t pháo binh mang máy cho ông thầy thường không đem theo súng).

 

– Khi cn nấu cơm, tao ăn cơm sấy được ri, có gì nh kiếm tao. Hai đ t nhìn tôi, lo lng, tôi ht mt về hướng đông căn cứ không nói, nhưng chúng cũng hiu tôi nói gì.

 

Một đơn vị tng tr bị cơ động vào bc nht ca quân đi b chôn chân làm vt tế thn, đóng quân Charlie ngày ngày ăn pháo không khác nào con dê bị trói vào ct đi ngày hiến tế, Vit cng quá nóng lòng đánh gp đ ly tiếng trên bàn Hi nghị Paris là đã tiêu diệt được một đơn vị Nhy dù, ch nếu chúng khôn ngoan mt chút thì ch cn pháo thôi là cũng đủ tiêu tùng hết. Tiểu đoàn xin rút, Lử đoàn xin rút, Quân đoàn cũng không cho, có một âm mưu gì mun chúng tôi thân bi danh lit ti ngn đi vô danh này, h mun biến những người lính 11 Dù thành nhng chiến s “L’enfer Des Hommes” tc là những người ra đi không v trên ngn đi quyết t trong b phim va chiếu Saigon hay sao, nếu là những đơn vị khác thì đã rút đi lâu ri. Tht oan nghit cho những người lính mang danh nhng đa con ca Thn Chiến Thng Micae (Tng Lãnh Thiên Thn Micae là Thánh bn mng ca binh chng Nhy Dù Vit Nam Cng Hòa).

 

Nhng ngày hôm sau, địch tiếp tc pháo căn c, và sau loạt pháo là mon men đánh thăm dò tiếp Đi đi 114. Liên tiếp trên mt tun, 114 b tấn công nhưng mức đ ch va phi, và không lần nào địch vào được sát tuyến, sau mi ln tn công tht bại, đêm về là chúng bò lên lấy xác, và Đại đi 114 cũng không bun bò ra ngoài thu chiến li phm. Sau mi đt pháo kích, căn cứ càng xơ xác không còn nhìn ra hình dáng na, tng tc đt b xi lên, mùi thuc súng nng nc khắp nơi, cây ci bị khói ám đen thui và bị mãnh đn pháo chém ngang dc ng nghiêng, hm h tanh banh, tôi có cãm tưởng mt con kiến cũng không sống được, nhng cun băng vết thương văng tung tóe dính trắng xóa trên các ngn cây, đch đã điu chỉnh được toàn b căn c C2, pháo vô là trúng phóc. Nhng hàng dây km gai cao ngang ng chân ngoài tuyến Đi đi 114 gi biến đâu mất dưới c hai làn pháo của ta và địch, có th nói là nm lăn xung đi cũng không còn vướng mt cng km nào. Những ngày đầu chúng ch bn bng đn n, nhng ngày sau thì xen vào đn delay tức là đạn chui vào lòng đất hơn một mét ri mi n, không có hm h nào chu ni c, thế mà ngoài phòng tuyến anh em Dù vn sng, vn th, những người chết và bị thương thì vn nm chung với anh em dưới chiến hào, mùi thuốc súng và đạn pháo đánh át đi mùi tử khí, nội hơn một trăm anh em bị thương không được di tn cũng là gánh nng tâm lý đè lên tinh thn chiến đu ca người lính. Nhưng đây là Nhảy Dù, một dân chơi thứ thit, dám cân h tt c gii giang h khét tiếng sinh Bc t Nam thì còn coi cái chết vào đâu…Là dân pháo binh, nhưng tôi cũng ngán k lut chiến đu ca Nhy Dù, v Saigon chịu chơi tới đâu thì chu, ch ra trn thì có lnh là phi tiến, không có lnh lui thì…m kiếp, trn này nm đây chu chết đ vinh quang cho nhng tên không biết m gì là chiến thut đã trói tay chúng tôi, tn dit.

 

Ngày 6/4/1972, địch tn công căn c Delta ca Tiểu đoàn 2 Dù ở phía Nam nhưng bị đánh bt ra đ li hng trăm xác, không chng Tiểu đoàn 11 Dù cũng được lnh phi đi đch đánh đ làm giống như vậy chăng, ti nó đánh Đi đi 114 c tun ri mà, chết quá trời mà đâu có lên được. Đch li pháo kích, nằm dưới hm nghe đn pháo, có nhng trái đạn delay rơi sát hầm, nổ tung dưới lòng đt kêu c c, đt chui xung, cái chết đang t t đến vi tôi vi tt c ni phn nộ, đúng là sinh nghề t nghip, pháo nó thì chết vì nó pháo là công bng sao, tôi đang b trói tay mà. Sau dt mi lot pháo, tôi chy vi ra tuyến quan sát, những người lính va tu b công s chiến đu, vừa đưa mắt nhìn tôi dò hỏi, như khẫn khon tôi nói mt li gì, tôi biết h mun hi gì nên cũng ch biết ht mt về hướng đông, đường ra quc l 14, nếu b đch tràn ngp. Ngay lúc đó thì có một người lính dơ tay ngoắc tôi, xong ch v ngn đi xéo về hướng đông nam, tôi cúi mình chy đến, cách đó khoảng 500 mét đường chim bay, bóng mt tên lính Bc Vit in trên nn tri vi tt c thách thức, như vậy là c ba hướng Đông, Tây, và Nam đều b đch bao vây, vy còn hướng Bc, gn nht vi ngn đi Charlie ca Đi đội 111, chưa biết thế nào, không đánh được thng 114, tụi nó dám chơi thằng 111 sao, ch có phía Tây mi có thể đánh lên 111 mà lại là là dc đng na…Tôi gi Hnh chy vào hm báo cho Trung Úy Cho biết, ri xách máy PRC 25 gi 415 bn, điu chnh trúng mc tiêu ri cũng ch ăn nhm gì, dt lot đn li thy nó đng lên chng nạnh, như vậy là ti nó đã khoét núi nm sâu trong đó rồi, đâu có móc ra được. Không chng thằng này là đề lô, tôi ch còn biết xin 415 bn cm ch khi có th.

 

Nhng ngày kế tiếp, lương thực cn dn, có du hiu đch s đánh Charlie vì Đi đi 111 nm riêng r, còn thng 113 thì nm kế bên pháo binh khó đánh, và chúng tôi cũng không còn xuống dưới chân 111 lấy nước được. Hai Trung đoàn 52 và 64 của đch quân s gp 8 ln, luân xa chiến, tin pháo hu xung gn na tháng cũng không chơi được Đi đi 114, nên thế nào ti nó cũng tìm hướng khác và mc tiêu thì ch có Charlie ca 111. Ngày 9/4/1972, địch pháo d di B ch huy Tiểu đoàn 11 và mưa pháo xuống Charlie, xong bt đu tn công 111. Đi đi 111 chng tr quyết lit, xác đch đầy sườn đi. Khu trc ri trc thăng võ trang vào vùng trút xung hng tn bom đn quanh căn c. Sau nhiu đợt xung phong không thành, địch li rút lui đ li hng trăm xác chết.

 

Lúc này thì đch đã công khai di chuyn quân xa ban ngày, tiếng xích st xe tăng, tiếng xe Molotova có th nghe thy sau nhng lot pháo. Bng mi giá chúng phi nh cái gai Charlie du có hy sinh cả hai Trung đoàn này thì còn những Trung đoàn khác sẳn sàng vào trn đ ly tiếng trên bàn hi nghị. Không chơi được Song Kiếm Trn i thì còn gì là danh hiệu hai Sư đoàn của chúng đây. Va đánh chúng va điu quân, phía đông tức là đường rút ca 11 Dù, tôi đã quan sát được v trí bn chúng đã đt hai cây phòng không, mt cây 12 ly 7 và mt cây 37 ly. Hướng đông đch đã công khai đ l v trí đ bn máy bay và uy hiếp tinh thn 110. Máy bay ym tr cho Charlie thì phi bay từ hướng Bc hoặc hướng Nam ri đánh mt vòng về hướng Tây đ th bom, xong phi chúc mi về hướng Đông ra thng quc l 14, đch đã đt hai cây phòng không ti đây chn đu khiến cho máy bay không dám xung thp, thnh thong chúng còn nhm xung Charlie trc x. Mi ln máy bay vào vùng là tiếng phòng không từ các hướng n đy tri, và ít nht cũng c chc cây phòng không gi đây đã dàn trn. Pháo binh ca ta thì gần như bị tê lit vì b pháo cm ch ca đch, c Tiểu đoàn 11 cũng thấy được nhiu chiếc Chinook từ Phi trường Phượng Hoàng ti đn pháo binh va đến Yankee thì b pháo và phòng không từ hướng đông bn qua phi trở lui, ngưng tiếng pháo thì li bay vào ri li b bn không đáp xuống được, cứ như vậy cả ngày. Tôi đã gi các v trí pháo bn hai cây phòng không này hoài mà cũng chng ăn thua gì. C na tháng nay chúng đã đào hầm trong núi đi gi quyết t dt đim 11 Dù, du có bn trúng cây này thì chúng cũng s điu cây khác đến. My chiếc khu trc đã trúng đn phòng không, còn trc thăng võ trang ca ta hay Cobra ca M là miếng mi d lãnh đn phòng không nht nên khó có th vào vùng.

 

Đến gi phút này thì đ rõ thế nào bn chúng cũng dt điểm Charlie, sáng ngày hôm sau, Đại đi 111 b pháo tht nng n, dt dt pháo, b binh trung đoàn 52 đch tràn lên, pháo binh ca ta cũng b cm ch không ym trợ được, đnh mnh đã dành sn cho 111, b tràn ngập nhưng thiệt hi va phi, 111 phi rút v nhp chung B ch huy Tiểu đoàn. Độ na tiếng sau, Trung Úy Thinh, Đi đội trưởng 111 chy vào hm chúng tôi, Trung úy Cho hi, Thinh k li :

 

-Vit cng tràn lên là lo kiếm my cái ba lô ca ta, chúng chụp được ba lô ca tôi, tôi buông ba lô chy, ti nó không đui theo, có l ti nó đói lắm nên lên được là lo kiếm ăn, chúng lc ba lô ca ta, khui đ hp ra ăn ti chổ (thường là khi rút lui, ta mang theo ba lô trên lưng đề phòng b bn phía sau). Ngay lúc đó thì Trung Úy Khánh cũng chy vào hm, tôi hi thì Khánh cũng nói bị y như tình trng ca Thinh. Tôi hi tiếp vy súng Colt của mày đâu. Khánh kéo cái địa bàn M1 đeo nơi cổ ra nói tao ch còn có cái này. Tôi ôm bụng cười ngt ngho làm mọi người cũng cười theo. Na tháng nay, tôi không th n ni mt nụ cười, gi này ôm bụng cười ra nước mt v cái chuyn tiếu lâm có thc này tht thoi mái. Vit cng ngoài vic b b đói phi liu lĩnh hy sinh tính mng kiếm tng lon đ hp ca ta, chúng còn b ép ung thuc “Hùng Tâm” tc là mt loi thuc kích thích uống vào là hăng máu lên xung phong chẳng coi vic sng chết ra sao c, chiến thut biển người của chúng thường kèm vi liu pháp hùng tâm này. C xem nh xác Vit cng b xích trên xe tank thì mi biết cp ch huy ca chúng dã man như thế nào.

 

Sáng ngày 11/4/1972, Đại đội 112 được điu xung chiếm li Charlie đem theo c Đi bác 90 ly trang b riêng cho Nhảy Dù để bn xe tank hoc phá hm, máy bay M li vào vùng th bom, bay thp thì s phòng không, nhưng bay cao quá khó trúng mục tiêu, nên nhng phi đi sau, Tiểu đoàn 11 xin thả bom napalm, còn pháo binh v trí nào ca ta không b cm ch thì pháo xung ph ha sau khi các phi tun bay ra, hết đợt này đến đt khác, tng phi tun ca không quân Vit Nam vào vùng tri nhng thm la xung Charlie, th bom napalm phi bay tht thp nên rt chính xác, từng trái bom rơi trúng mục tiêu, nhưng Việt cng quyết cắt đôi 11 Dù nên c th trong các hm h ca ta b li. Bt k phòng không, chiếc phi cơ Skyrider ca Thiếu Úy Dương Huỳnh K nóng lòng bay tht thp xung mc tiêu, th bom, lúc ngóc đu bay lên b trúng đn phòng không và cánh bên phải vướng vào ngn cây trên ngn đi phía đông kế bên ch hai cây phòng không, b gy cánh ri rt xung đi nổ tung, viên phi công đã oanh lit hy sinh. Chiếc còn li bay vòng vòng tìm đng đi, sau khi xác định được v trí , bèn quay tr li Charlie, gin d trút xung nhng trái bom la còn li. La thiêu cháy Charlie, thiêu luôn c những con thiêu thân đợi ngày gii thoát.

 

Ngày 12/4/72, để trả thù cho đồng bn b la bom đt sch ti đi Charlie, địch tăng cường pháo kích tht mạnh lên đồi C2, tng tc đt b cầy lên như địa ngc có tht, tôi ngi trong hm li nghe cái chết đến t từ, ước lượng có đến c gn 10,000 qu đn đi bác các loại rơi xuống C2 k t ngày t chiến, ngoài hm bê tông ct st ra ch hm hố như thế này thì làm sao chu ni, bt cứ đơn vị nào mà trn thủ nơi đây chắc là phi t đng rút t lâu ri, tôi không dám ngh đến mt điu xu nht dành cho mình, không biết nhà tôi và đứa con đu lòng đang mang trong người gi này ra sao, mi ln tôi đi trận, nhà tôi đều dn cu nguyn Đc M che ch, giờ tôi đang làm điều này…Cht thy Trung úy Cho nhm dy cm ly máy nghe ri lo lng, tôi cũng qua tn s Trung úy Đúng hi, Trung Tá Bo, Tiểu Đoàn Trưởng Song Kiếm Trn i đã gy cánh thiên thn sau lot pháo kích va ri, mt qu 130 ly trúng hm, Trung tá Bo hy sinh còn Thiếu Tá Duffy và Thiếu Tá M hm khác ch bị thương nhẹ. Thiếu Tá M lên thay. Suốt ngày hôm đó, địch tiếp tc pháo kích C2 và bn cm ch các v trí pháo binh ca ta. Mt bch go xy c tun nay tôi nut không hết, ming tht đng còn nước ung thì đo bng tng nắp bi đông, riêng việc v sinh thì gii quyết ngay ngoài ming hm. Pháo d quá nên tôi cũng gii hn bt chy ta ngoài tuyến quan sát. Trên tm bn đ, tôi ghi chi chít nhng v trí nghi ng pháo ca địch báo cho Trung úy Đúng và Trung úy Đúng cũng chẳng làm được gì khác hơn, gần ti địch ngưng pháo kích, tôi thiếp đi lúc nào không biết cho đến khi Hnh chy vào lay chân tôi dy hi cn gì không, tôi lc đu.

 

Sáng ngày 13/4/1972, Đại đội 113 được lệnh đi lên phía Bắc tìm bi đáp, còn Đi đi 111 lên ngn đi phía Đông xem có ch nào tải thương được không. Khi Khánh chui vào hm tôi, tôi thy mt có v nghiêm trng, không còn cái giọng Nha Trang đơ đớ Quãng Ngãi na, không thy có vẽ đùa cợt hàng ngày như lúc còn hu c, tôi bo Khánh chy theo tôi ra ngoài tuyến và ch v ngn đi mục tiêu trước mặt, theo hướng tôi ch, bóng tên Vit cng đng gác vn còn đó, tôi li ch Khánh ch v trí hai cây phòng không cách đó không xa và nói:

 

– Ti nó đy ở trên đó, tao bắn hoài cũng ch ăn thua gì, mày hết sc cn thn, nếu mun bn mở đường tao bn cho, khi lên coi chng phòng không ti nó trc x. Khánh tr li 111 bàn vi Trung Úy Thinh và cũng không thy xin bn mở đường, chc là mun gi im lng.

 

Đ na tiếng sau, súng n vang di t trin đi bên kia, 111 lên được gn đến đnh đi thì đch khai ha, bng luôn c phòng không trc x. Không thy Khánh xin tác x, tôi mun bn ph lắm, nhưng giờ này không biết nó ch nào. Súng vn n, mt chc tôi nghe tiếng Khánh trong máy, Trung Úy Thinh, Đi đội trưởng 111 đã t trn, Khánh lên thay. Ri mt chc li nghe tin Trung sĩ Lung gi máy, tôi biết Khánh cũng đã nm xung…Cánh dù lng gió muôn phương – Vào lòng đt mẹ, máu xương ngậm ngùi. Đại đi 111 thêm ln na tan hàng. Mt s còn li rút về được căn c. Cả ngày đó địch vn tiếp tc gi mc đ pháo kích khng khiếp, lương thực và đạn dược li cn dn, lại thêm người chết và bị thương. Đêm dần xung, tôi nm trong hm bun lm, Trung Tá Bo ra đi hôm qua, Chuẩn Úy Sơn đề lô ra đi trong lot pháo đu tiên, Khánh va đi sáng nay, Lc bị thương nặng chưa biết ra sao, còn những người khác thì nm đy ngoài chiến hào, bao gi thì rút đây, không phi tôi bi quan, mà tc vì cái lnh t th quái ác t đâu đâu, chết như vậy tht ung mng.

 

Ngày 14/4/1972, Tiểu đoàn 11 Dù tự quyết định rút lui vào ban đêm, nhưng vào buổi trưa, sau nhng đt pháo kích d di, đch xung phong lên t phía Đi đi 114 đng thi pháo luôn các v trí pháo ca ta, tôi gi mãi mà không con gà nào chu gáy, ngoài tuyến, không còn s pháo binh ta bn cn, địch nhào lên đông như kiến c, Đi đi 114 chng c không li phi rút v dàn hàng ngang vi B ch huy Tiểu đoàn, máy bay cũng đã lên vùng b bom ngay trên tuyến 114, hai bên giành nhau tng hm h, tng giao thông hào. Pháo binh ta coi như bị tê lit, tôi đứng dưới giao thông hào sát vi Thiếu Tá Mễ, và Đại Úy Đoàn Phương Hải, Trưởng ban 3 gi kiêm Tiểu đoàn phó, Trung Úy Đúng đng kế bên, cnh đy là Bác sĩ Tô Phm Liu, mt Bác sĩ Nhảy Dù mê đánh trận còn hơn cầm ống chích, lưng đeo khẩu Colt 45, tay cầm súng M 16 giơ lên, miệng hét binh sĩ ráng gi vng v trí, tôi ngh thm trong bng nói cha nội này đi quân y uổng quá, phi cm quân đánh nhau mi đúng. Thnh thong tôi li gi máy, khn c họng nhưng pháo binh của ta im lng vô tuyến vì vn còn b pháo kích. Lúc này mc dù chiếm được gn mt nửa C2 nhưng địch vẫn chưa dám nhào tới cn chiến nên phòng tuyến th hai ca ta vn giữ được. Ch tôi đng, xác mt binh sĩ Dù nm trên chiến hào ngay trước mt, chết đã nhiu ngày, xác trương lên nhưng không thấy mùi hôi vì đy thuc súng, còn trên mình mang thêm nhiu mãnh đn pháo sau đó, có l chết hai ba ln. Bng H s Hnh chy ti ch tôi nói:

 

– Em kiếm Trung úy ny gi, Thng Nh bị thương muốn gp Trung Úy.

 

Tôi cúi đu xung chy dc ra ngoài tuyến, gp Nh đang nằm dưới giao thông hào, bng b mnh pháo phá nát, rut đổ ra ngoài dính đầy bi đt. Tôi cúi xung, Nh thì thào bên tai:

 

– Em khát nước quá, Trung úy đái cho em ung.

 

Gia tiếng đn bay, tôi muốn khóc mà không rơi được git l, đ t tôi đến gi phút hp hi còn ngh đến ông thy. Tôi nghn ngào nói vi Nh:

 

– Em còn điu gì mun nói thì nói cho Hnh biết, anh còn phi coi xem còn bắn được hay không.

 

Nói xong tôi đưa bi đông nước còn li mt chút cho Hnh đ cho Nh ung, ri gạt nước mt đnh chy v ch Thiếu Tá M. Ngay lúc đó có nhiu tiếng đn AK bắn xéo trên đầu tôi, khói súng mù mt không thy r phía trin đi, tôi rút qu lu đn M26 ném xuống dưới chân đồi. Đây là quả lu đn đầu tiên trong đời lính tôi s dng đ ngăn đch, thay vì phát súng Colt 45. Không cn quan sát hiu quả lưu đạn va ri, tôi chy li phía Thiếu Tá M. Giờ phút này địch đã lên được hơn nửa đi C2 và từ hướng Nam cùng với hướng Tây đánh lên, cả Tiểu đoàn 11 chuẩn b mt màn cn chiến, bng một viên đạn AK bn trúng bình khói cay E8 ca ta đặt trước mt Thiếu Tá M c chc mét. Tôi thy rõ gió thổi ngược khiến cho khói cay màu vàng bay ngược về hướng Tiu đoàn, những người lính la lên địch pháo khói cay ri rút v phía Tiểu đoàn, và Tiểu đoàn 11 chính thức ri b Charlie vào lúc này, nếu không b bình khói cay thì không biết thế nào đây, có l tri khiến cho 11 Dù không b tràn ngập trên đồi C2.

 

Cũng may đch s ta dùng chiến thut “đồng ư quy tận” tc là gi pháo binh bắn ngay trên đầu cùng chết vi đch nên không dám đui theo, thêm na hai chiếc Cobra ca Đi Úy William Reeder và mt phi công khác đã bn chn va rocket va đi liên t đu trn đến gi, hết đn li bay v căn c tiếp đn xong, li quay tr li ym tr chúng tôi , nh vy chúng tôi xung đến chân đi không có phát súng nào bn theo. Chiếc Cobra ca William Reeder sau đó còn bay theo đoàn quân đang rút lui đ bn chn hu.

Trời hơi tối, đch cũng không dám pháo kích na s l v trí, vã li chúng đã lên đy trên C2;  và gi đây có l đang lc hm kiếm thức ăn, nên pháo binh của ta hot đng lại được bn chn không cho địch truy kích. Rút theo hướng đông nam độ vài trăm mét thì nghe nhiu tiếng rít xé trời, bom B52 rơi xuống Charlie cày nát thành bình đa. Đi đi 113 ở hướng Bc hầu như còn nguyên vn từ ngày đầu đến gi không bị đánh cũng như không thiệt hi vì pháo kích, nên được lệnh đi ngược xung Yankee tìm đường ra PZ (tc bi bc, tiếng Anh là Picking Zone), trên bn đ cách Charlie khong gn 4 cây s.

Tri ti, đi cao, rất khó đi, máy bay lên vùng th ha châu soi sáng, nhng dây đn M 79 từ phi cơ OV10 rót đều phía sau chn hu, đn n tp tụp bum bum nghe như một đip khúc bun nn ca chiến tranh. Binh sĩ còn khe dìu nhng người bị thương nhẹ, tht không thể tưởng tượng được có người bị thương ở chân phi đi bng c hai tay nhng đon dc khó đi không th dìu được, bn năng sinh tn của con người nht là của người lính chiến thì không có gì có th din t ra hết được. Cn hết lương thực, đạn dược, thuốc men, và dưới những cơn mưa pháo khng khiếp nht trong lch s chiến tranh Việt Nam, hơn một trăm con người còn lại này chia đều mổi người đã lãnh c gn 100 trái đi bác, th hi còn có ai chu đựng được như thế không. Tôi cht nh đã đc đâu đó mt câu nói của danh tướng Mỹ, Mac Authur ” Tôi thương những người lính b binh hng ngày 24 gi phi đi din cái chết trên chiến trường, li còn phi gánh chu nhng bt công của thượng cp”. Ngh li hoàn cnh ca 11 Dù còn t hại hơn thế na, b trói tay đ đánh.

 

Đến gn sáng thì ra đến bi bc giống như một cái thung lũng cnh mt con suối, đây là một khong trng đy lau sy, Tiểu đoàn 11 kiểm tra li quân s và chia khu vc phòng th đi trc thăng bc vĐịnh. Tôi và đệ t Hạnh được ct lên slick trực thăng sau cùng của Đi đội 114. Thông thường khi đi hành quân trực thăng vn, đ lô phi nhy theo toán đu tiên và khi rút thì đi sau hết, đ có th gi pháo binh bn bt c lúc nào.

 

Ngày 15/4/1972, tri sáng dn, khi ánh nng mt tri đu tiên trong ngày va sáng hn lên t phương đông thì có tiếng trc thăng bay đến, dn đu là hai chiếc Cobra và phía sau là một đoàn Trực thăng UH1B ca M, hai chiếc Cobra có trang b rocket bay mt vòng quanh bi bc quan sát, mt trái khói màu vàng được th ra đánh du ch trc thăng đáp xung, chiếc UH1B th nht va xà xà xung mt đt thì có tiếng đn ci ca đch rơi xuống n ngay chóc bi đáp, ri hng chc tiếng pháo ci 82 ly tiếp tục rơi xuống, nhng chiếc trc thăng vi vàng bay thng lên không bốc được toán nào. Dt lot ci, Vit cng t hai bên trin đi xut hiện như mọi da đ dàn hàng ngang xung phong y ht trong phim cao bi vin tây, vì đi lau sậy thưa thớt nên rt d thy chúng không thi kèn xung phong mà va chy, va bn, va hô “hàng sng chng chết” vang tri. Tiểu đoàn 11 Dù đang bị nguyên một Trung đoàn Việt cng phục kích, Trung đoàn này được lệnh đi đánh phi trường Phượng Hoàng đêm trước, khi Tiểu đoàn 11 Dù rút lui khỏi Charlie, ch huy của chúng đoán được ta s bc quân tại đây nên cho lệnh Trung đoàn này lui trở li đ phc kích đnh ht gn 11 Dù, bọn chúng tưởng khi pháo gia tt nhiên ta s bung chy tn ra chung quanh, bn chúng đã phc kích sn s ht gọn, nhưng không ngờ khi chúng tràn xung, thì Nhy Dù cũng bung ra chng li mãnh lit.

Trn chiến lúc này ging ht như một cái nia đng đậu đen và đậu trng sàng qua sàng li ln lộn như đang đánh xáp lá cà, chổ nào cũng có tiếng AK47 và M16 n ln ln còn hơn pháo Tết, coi như cả Tiểu đoàn 11 trừ cùng bn nhau mt lúc vi một Trung đoàn Việt cng, hai bên chy qua chy li thy đâu bắn đó như xinê, làm Cobra bay trên đầu cũng không biết bắn vào đâu, một chiếc trc thăng liu chết đáp xung đt, tôi thy mt số người chy ti leo lên, nhng chiếc sau va xà xung thì Vit Cng cũng rượt gn đến nơi, xạ th đi liên Nguyn Tn Vinh (hin Houston) dng li ôm Đi liên 60 ria hết luôn mt dây đn còn li, Vit cng ng rp xung đi rụng như sung, viên đạn đi liên cui cùng va ra khi nòng thì my cây AK đã cha vô đu Vinh, có l vì cãm phc tinh thn anh dũng của người lính Nhy Dù này mà chúng không giết đ trả thù cho đồng bn, ch bt sng. Nh lòng qu cãm của người x th đi liên này mà mt slick duy nht 4 chiếc trc thăng đã bốc được B Ch huy Tiểu đoàn 11 Dù, Sĩ quan liên lc pháo binh, và c vấn Duffy, nhưng Đại Úy Đoàn Phương Hải ,Trưởng ban 3 (hin San Jose) thì b một viên đạn AK bn xuyên bàn chân từ dưới đt lên, rt xung máy bay, may nh Thiếu Tá Duffy gan d quay trc thăng tr li kéo lên.

Đn hai bên vn n ti tp, thêm mt cp Cobra và  mt slick trực thăng khác vào vùng bay vòng vòng trên tri. Vit cng ch bt ng đi phc kích, nên không đem theo phòng không, cho nên trc thăng ca M mi hot động được, nhưng chỉ bc ch không dám bn vì s trúng quân bn. Chiến trường ln ln bt đi tiếng súng, nhưng tiếng kêu hàng vn còn nghe văng vng, tiếng trc thăng vn còn nghe vn vũ trên đầu. Lúc này tôi đang đng sát dưới b sui vi ba bốn người lính nhìn lên khá r, nên bo h chy theo tôi ra bãi, may ra trc thăng thy được r đ rn ri so vi đ vàng bi đt ca Vit cng mà bc chúng tôi lên. Những người lính nghe theo tôi chy lên trin đi, đang chy, tôi thy mt chiếc Cobra bay phía bên trái ngược hướng tôi chy lên, chng quay li phía sau thy nó vòng li nghiêng cánh, kinh nghim chiến trường đã cu tôi thoát chết, Cobra mà nghiêng cánh v phía nào là nó bn rocket v phía y, chc là trc thăng nó thy Vit cộng rượt theo chúng tôi nên bn, tôi ch kp hô:

– Dt ra mt bên, trc thng bn.

Tôi vừa nhào đại qua mt bên thì mt tiếng rocket nổ như trời giáng cách tôi c vài mét không còn nh r phía bên nào, tôi thy mình văng lên rồi rt lăn tr xung trin đi, cây súng Colt 45 cầm trên tay văng đâu mất, cái địa bàn đeo trên cổ và tm bn đ nh b trong áo nên còn li, may mn tôi ch b chn đng nhẹ, nhưng không hiểu những người kia có sao không. Tôi đng dy chạy ngược xung b sui thì gp mt tốp Dù, trong đó có Chuẩn úy Linh đang chy theo bên b sui về hướng Bc, thy tôi h mng lm, c tôi cũng thế, chưa kịp hi thì tiếng súng đui theo cũng nghe kế bên ln tiếng kêu đầu hàng, tôi chỉ hướng chy qua bên kia b sui, vừa vượt qua b sui thì một người chy sau b bn rt xung sui, tôi thúc anh em chy tiếp, chy khong 50 mét không nghe tiếng rượt theo, chúng tôi dng li đ th. Tôi nói vi vi anh em:

 

– Tuyt đi không đầu hàng, đi theo tôi, nếu người nào b bn mà bị thương, kể c tôi, thì phi b li, chy thoát thân, chứ không được đu hàng.

 

Mọi người tuân lnh. Va đi tôi va xem bn đ. Võ Đnh cách khong 8 cây s, chỉ băng theo hướng đông bắc là đến nhưng thế nào cũng gp Vit cng, ti nó dt Charlie ri tt phải đánh phi trường Phượng Hoàng, vô đó là lãnh đ (về sau đúng như vậy vì bn chúng đang điu quân đánh căn cĐnh). Cho nên tôi quyết đnh đi thẳng lên hướng bc khong mt cây s đánh lạc hướng đch, ri vòng lại hướng đông nam ra Diên Bình, cách đó khoảng mười my cây s. Va đói, va mệt, 10 người mà ch còn có 3 cây M16, mi cây ch có mt băng đn, không biết lúc đng trn na thì thế nào, tôi li nh đến Hạnh, người đ t nhỏ con nhưng rất tháo vát, lên h sĩ thường được li pháo đi hc bắn, nhưng không hiểu khoái tôi cái ni gì đòi theo tôi đi đ lô cho kh tm thân, bây gi không biết ra sao. Đi gn nửa ngày, đồi cao c ngàn mét, đói lã người, nửa tháng nay không đêm nào ngủ được vài tiếng. Bổng người đi đầu giơ tay ra hiệu dng li, khu rừng tre trước mt có tiếng đng, quan sát mt hi thấy được mt toán Dù tht lc, chúng tôi ra th hiu nhn din ri nhp chung, ti chiu thì gp thêm mt toán na, thêm hai Chun úy và my H sĩ quan. Quân s bây giờ là 26 người với 10 cây M16, có vài người bị thương nhẹ nơi chân và tay, mọi người đu đói quá, không ai còn miếng go sy nào, ch còn mt lon tht ba lát, anh em khui ra đưa cho tôi, tôi cắn mt miếng ri tr li nói mn quá, c tun nay chng nut gì được đ t t ri ăn. Biết được Chun Úy Linh ln tuổi và thâm niên hơn hai Chuẩn úy kia nên tôi kêu Linh riêng ra và nói:

 

– Lính ca anh, anh d chỉ huy hơn, còn tôi thì dẫn đường ra thôi.

 

Chun Úy Linh tr li:

 

– Trung Úy ln nht đây, xin ch huy, dn đi dâu chúng tôi theo lnh Trung úy.

 

Tôi tr li nói vi anh em:

 

– Như vậy tôi ra lnh, nếu gp đch đông thì b chy, nếu đch ít thì đánh, ai bị thương k c tôi cũng phi b li, tuyt đối không được đu hàng, tôi có nim tin tôn giáo, Đc M s che ch chúng ta. Tôi động viên như thế và mọi người tuân lnh. Tôi cho tt c mọi người còn vũ khí đi đu, ba Chun Úy chia ra xen k, còn li không có vũ khí thì đi sau. Tôi cũng dn dò kỷ hướng ra Quc lộ 14, trên đường s gp nhng gì trên bn đ. Nếu có tht lc vì đng trn thì theo hướng đó mà ra. Không phải tôi s anh em đng trn, tôi ch mun làm tròn bn phận người anh, l tôi có b gì thì biết đường ra cho sm, tr mt ngày là có th chết vì đói.

 

Ti đó, tôi dn Chun Úy Linh ct gác xong chia nhau đi ng. Sau một đêm nghỉ tht ngon k t na tháng nay, tôi đánh thc mọi người dy tht sm đ leo núi đ mệt hơn. Đến trưa, theo bản đ chúng tôi đến mt làng Thượng đã b hoang, không có gì đ ăn, ch có mt cây xoài thật cao toàn trái xanh, đói gần chết mà chơi thứ này vô còn tch sớm hơn nửa. Một người lính bng thy mt cây điu rng trong bụi cây trước mt, có rt ít trái nh màu vàng c ngón tay, tôi nói đ tôi th coi, bt một trái không dám đưa hẳn vào trong ming để nhai, tôi nhây nhây ngoài răng cửa, hơi có vị ngt chát, ti chng nut vô va đến cung hng thì nghe tht rát, tôi vi vàng nh ra, nguyên c hng tôi b nga tàn bo, và mt chc sau thì đôi môi bị sưng lên, tránh võ dưa gặp v da, may mà không nut vô, nếu không dám toi mng lm. Chúng tôi tiếp tc đi mt lúc thì lên mt ngn đồi dài mà đỉnh ca nó tht bng phẳng như ai đã san bng. Ngn đi rt đp, cây ci rm rp, chúng tôi dng li ngi ngh thì nghe tiếng trc thăng bay từng đoàn về hướng Nam, có l trc thăng đ quân, tôi cho anh em rút xung trin đi bên này, s trc thăng dn bi hay pháo binh bn ghép bi l trúng thì xui tn mng. Thật đúng như phép lạ, trc thăng dn bải phía bên kia đồi, đn bạn vút qua trên đỉnh mà chúng tôi va rút xung. Hú hn. Sau đó nghe tiếng trc thăng đáp xuống. Đúng là đổ quân nhưng không biết đơn vị nào đây (sau này tôi biết được Tiểu đoàn 9 Dù đổ quân). S ng nhn, tôi quyết đnh đi tiếp, đến gn chiu thì dng quân nghỉ đêm. Đôi môi tôi giờ này sưng vù lên và thâm đen phía ngoài, còn trong c thì nga vô cùng, ch muốn đưa cả nguyên bàn tay vào miệng mà cào cho đã nga, không biết tôi có ra kp quc l không, nếu b mng lãng xẹt như thế này vì ăn by thì đau quá. Trong lúc dng quân, chúng tôi kiếm được đâu đó ít rau tàu bay, luộc lên với nước sui cầm hơi. Đêm đó nhìn lên bn đ, tôi còn cách sông PôKô đ 2 cây s nửa, qua sông này được thì chiu ti đến xã Diên Bình. Nhưng con sông rộng và nước chy tht xiết như thế và người nào cũng đuối sc hết thì làm sao mà qua đây. Trưa hôm sau, chúng tôi đến sông PôKô đúng y ta đ. Tôi cho mọi người ngi ngh trong các lùm cây trên b. Ngay lúc đó, mt chiến trc thăng từ hướng quc l 14 bay thng vô núi, chúng tôi chy ra b sông cởi áo giơ tay vẫy vy. T xa trc thăng thấy được nhưng không dám bay lại gn, nó ch bay vòng vòng quan sát chúng tôi mt hi ri xong cũng giơ tay vẫy vy ri bay luôn. Tôi ngh trong bng, chc là trc thăng đi kiếm chúng tôi, thy chúng tôi gn ra đến nơi rồi nên bay vào tìm những người còn kt lại trong sâu hơn, nhưng thế nào cũng báo v Lữ đoàn để báo cho đn Địa Phương Quân Diên Bình biết đng bn lm. Tôi xem li bn đồ, đây là đầu mt cái p, thế nào h cũng có ghe đ qua sông, tôi cho người đi dc b sông khong mt trăm mét thì thy có mt cái ghe nh và một người đã tình nguyện bơi qua bên kia bờ ly ghe, ri lần lượt đưa chúng tôi qua sông. Có lẽ bề trên đã an bài, mt cái p Thượng bỏ hoang như thế này li có mt chiếc ghe ca ai đó b li để đưa chúng tôi qua sông, như một phép l. Mọi người đu kit sc nên tôi quyết đnh cho anh em đi ngang qua ry dân và c tình nói chuyn ln tiếng, đ nếu có lính ngha quân đây thì nhn ra ging min Nam ch không phi ging Bc con cháu gic h mà không bn lm, đng thi cũng vt vát chút đnh c khoai trái bp gì đó trên đường đi. Đây là một quyết đnh có l l đi nht và phn chiến thut nht ca mt sĩ quan. Cứ như vậy mà đi, có lúc những người lính còn ca lên my câu vng c hoc my bài hát ca min Nam na, chng có gì ăn trên đường qua ry vì ry cũng b b hoang lâu ri, thì lót lòng bng tiếng ca ngọt ngào hương lúa miền Nam quê hương vậy.

 

Chúng tôi t đa ngc tr v đâu có còn ngán cái đa ngc nào na đâu, ba cái thng du kích xã dám xut hin ngăn chúng tôi sao? Tôi ly cái lý ca k l cho anh em t do ca hát nói chuyn cho đến khi gn đến Xã Diên Bình thì dng li. S mò vào ban đêm bị vướng mìn t đng hay lu đn gài nên tôi cho dàn quân li phòng th ng đến sáng mi vô, và dn dò hết sc cn thn, không chết dưới chc ngàn qu đn pháo mà chết vì đp mìn Địa Phương Quân thì lng xt. Tôi va đi mt vòng kim soát li mọi người thì Chun Úy Linh tiến li nói có hai thng mò vào liên lạc được bên trong ri, h m cng cho mình vào. Tôi nói tào thiệt, sau đó tôi đi vào đồn chào v Đi Úy Tiểu đoàn trưởng Địa Phương Quân và trình bày lý do, viên Đi Úy nói hi chiu tôi đã được biết trước anh em s về đúng nơi đây đêm nay, nên đã chun b các th đ giúp anh em Nhảy Dù. Tôi mượn máy liên lc vi Tiểu đoàn 1 Pháo Binh Dù và nhờ chuyn qua báo cho Tiểu đoàn 11 biết chúng tôi đã ra đến nơi, xong nói tôi có một số người bị thương, xin Đại Úy săn sóc dùm, viên Đại Úy cho người dn anh em bị thương lại mt tu vin gn đó, tôi đi theo. Nhng vết thương được các seour ra ráy hết sc cn thn, dòi con nào con ny to bng đu đa bò ra t trong tủy xương tay mà anh em không cãm thy đau đn chi c, có nhng ni đau còn lớn hơn trong lòng mọi người và không ai dám nói ra vào lúc này, vì nói ra chúng tôi s khóc. Git l anh hùng phải rơi đúng lúc và đúng chổ. Các soeur cũng cho tôi vài viên thuc gì đó ung cho khỏi làm độc, tôi cám ơn rồi v gi Chun Úy Linh đến đ giao li nhim v ch huy anh em. Viên Đại Úy hi tôi mun ăn gì, tôi ch xin mt tô cháo, và mt ch nm.

 

Trong lúc ch đợi, tôi bước ra khi hầm, bước lên cu Diên Bình nhìn v dẫy Trường Sơn âm u phía Tây, nhng ánh hỏa châu lung linh trong đêm tối như canh giấc nghìn thu cho đng đi tôi đi đi an ngh, hay còn tiếp tc đâu đó cuc chơi tốn nhiều xương máu vì hai ch t do, những người đi không về đêm nay, có Hạnh, có Sơn, có Khánh hình như đang bay theo những đm la n bp trên không ri tan v t t thành hình một cánh dù trên đồi máu, tôi thy mình nm lấy hai dây thượng thăng, chy băng xung đi, cánh dù t t lng gió lên cao, bên tai tôi còn nghe tiếng kêu khát nước ca Cho, tiếng đn hú rợn người trên non, và tôi đi vào cơn mơ lúc nào không biết…

 

Tiểu đoàn 11 Nhy Dù, Song Kiếm Trn i Charlie đã đ lại nơi đây người anh c Nguyn Đình Bảo cùng ba trăm đồng đi, và Tiểu đoàn về được ti Võ Định trước sau ch có my chục người, chưa được mt Đi đi. Sau Hip đnh Paris, Đi Úy Hùng mp, Đi đội trưởng 113 được trao tr. X th đi liên Nguyn Tn Vinh dọc đường dn ra Bc, nhiu ln bn cán binh Vit cng đòi giết đ trả thù cho đồng bọn nhưng cấp ch huy ca chúng không cho vì nhu cu trao tr, anh hin tại Houston. Người đ t tôi, H sĩ Hnh và nhiu anh em khác thì nm li ti mt trại tù binh nào đó tại vùng Thượng du Bc Vit vì b sốt rét và đói khát. Trung úy Lạc gii ng sau trn này, không chết, nhưng vết thương trên đầu khi th ra hít vào thì da đu cũng php phng theo trông rt ghê, nên lúc nào cũng phi đi nón bo h. Đi Úy Hùng móm và Chuẩn Úy Trưng đề lô b bt sống nhưng đã trốn thoát được sau đó, và chỉ vài tháng sau thì Đại Úy Hùng móm đã nm xuống trên đường tái chiếm C Thành Quãng Tr, ch cách ngôi nhà c ca mình có 100 mét. Còn Đi úy William Reeder sau trn Charlie, bay đi ym tr căn c Benhet cách đó không xa, phi cơ ca ông b bn rơi ngày 9/5/1972, b thương nng và b đch bt sng, đến sau Hip đnh Paris 1973 thì đưc trao tr cho M. Sau trận Charlie, tôi được Thiếu Tá M chy cho một cái Nhành Dương Liễu, đi mãi không thy, hi li thì được biết B Tổng Tham Mưu cúp hết huy chương của Quân Khu 2 sau trn này.

 

Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù đã đánh hai trn ly lng nht trong quân s Vit Nam Cng Hòa, so vi bt c tiu đoàn tác chiến nào trên thế gii. Trn Charlie b pháo kích c 10,000 quã đn đi bác đ loi trên mt căn c nhỏ xíu, chưa có trận nào mà một đơn vị ca quân đi ta b pháo khng khiếp đến như thế. Tiểu đoàn 11 Dù bị mất hơn 4 đại đội, nhưng đã tiêu diệt được ít nht cũng một Trung đoàn cộng quân của Sư đoàn 320 quả đm thép, mt đi bn. Sau ch mt tháng b xung quân s ri ra tái chiếm Quãng Tr, ch trong một đêm đến sáng ca một ngày tháng 6 năm 1972, Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù và đề lô pháo binh đã bn cháy 26 xe tăng đch, đánh tan c một trung đoàn cộng sn Bc Vit gn b sông M Chánh, khiến viên Trung đoàn trưởng này b cp trên ca chúng x t. Tng Thng Nguyn Văn Thiu đã bay ra tưởng thưởng chiến công ly lng này ca Tiểu đoàn Song Kiếm Trn i 11 Dù. Có l quân s thế gii cũng chưa có một đơn vị nào lập được mt k công thn kỳ như thế trong không đy 24 tiếng đng h, và cũng chính nh Tiểu đoàn 11 đã dùng ha tin TOW bn cháy mt xe tăng T54 ca đch đnh khóa đuôi Đi đi 1 Trinh Sát Dù ca Thiếu Tá Dũng, Đi đội trưởng, mà tôi đã thoát chết được khi đi đ lô cho Đi đi này ngay sát b Nam sông M Chánh, Hi Lăng, Quãng Tr cui tháng 6 năm 1972.

 

—————————

Charlie hill, defended to death

(Poetry and Memories of the Red Hat Nguyn Văn Lp)

 

Half day in Dakto

 

Early morning, shoot the gun into the sky

Highland girl brings her life on her back

Noon, down the street jubilantly

The Red Hat is not happy or worry.

 

Fly to Charlie

 

Hundreds of strange birds ( airbone) return to the forest

Victory flag hanging on glorious war zone

Kontum wind mountain and cloudy

Go operation for living or death for country

Backpack, gun, and battle

The sound of the attacking was overwhelming frontier

The melody of it so sadly

Also lonely when enjoying a song of war

Attacking like to dance up the hill

Bombs falling, shelling, and bodies are lying down

Ear, hair, covered with dark night

Full of firing in Tam Biên border

A time of horizontal hero

Charlie, the angel’s wings broking down with deep sorry (airborne down)

Paratrooper in the sky full of windy

Fly into the mother’s ground, blood, and bones were pitying (die in action)

My dry hand lighting the sky (firing alluminating round)

Make fire sparks, light up lonely life.

To dedicate the late Colonel Nguyn Đình Bo, 11th Airborne Battalion Commander, and soldiers who lied down in this batlle.

To  remember Soldiers of 2nd Battalion, Airborne Artillery: First Lieutenant Nguyn Văn Khánh, Warrant Officer  Sơn, and 10 disciples (our soldiers) including two my disciples: Corporal Hnh, Private Nh, who remain in Charlie …

To commemorate, 2nd Lieutenant Dương Hunh K, pilot of Skyraider who sacrificed to protect us during this historic battle …

During this time, all of the Airborne Artillery’s conversations were made of four secret numbers, such as shelling called 3113, fire for effect called 3134, and the names of officials calling with three numbers, such as my name called 314, every time we contact a battle, all communication frequencies pass through my system for easy fire support. This article uses normal writing for readers to understand.

 

(The sound of a helicopter’s engine or the sound of a transport plane rushing down and landing). In the days near the end of March 1972, 2nd Battalion 2nd Battalion followed the 7th Airborne Battalion to re-trained at the Vn Kiếp Training Center in Phước Tuy, between the training program with a parachute jump with air support and artillery support by real bullets. Like the previous practice, the landing was an empty field with lots of bamboo bushes, when the entire 7th Battalion and an Airborne Battery with 6 105-mm cannons of type M102 were equipped with full jumping weapons. After jumping and landing from C123 plane, was the first to launch a targeted attack with real bullets into a forest near the mountain (the sound of bullets exploding on the target). It was also at this time that the Airborne Artillery was just equipped CS bullet  (spice smoke), so our Battalion was ordered  I and First Lieutenant Đ Trng Dng to test this type of bullet.

This test has many high-ranking military officials standing on a distant audience to observe. I was nervous and reassured myself, if I adjusted far away from the target, I would lose the face of KBC 4522 (My Balltallion PO box) , but if I shot it right above my head, the mask I wearing can bearing dozens of spicy bullets or not?. Before I knew it, the Battalion informed me to get out the fortress to go back Saigon to go operation with 9th Airborne Battalion. A Dodge car brought us back to Saigon, and presented to 3rd Section, of the 9th Battalion. In there, I received a telegram to present Lieutenant Colonel Nguyn Đình Bo, 11th Battalion Commander to go to Kontum.

The irregularities of the soldier made me not see anything wrong in this command. In early 1972, the war became the most exciting in the history of the Vietnam War, this war called ideological warfare was not much noticed by young officers like us, just a simple concept that a soldier have to protect his country. I transfered to the Paratroop for exactly one year and attended dozens of small and large operations, the death is always close to me, so I have no idea about lying down in the battle. Anywhere in the jungle, we “play” really with the 130-mm cannon, with T54 tanks, with Northern communist soldiers, any where, we also have to against the enemy with three times units more than Paratroop. But here, in Charlie, one Paratrooper against 10 communist soldiers , B3 Front of the enemy with the 320th Steel Division, 968th Division, and air defense regiments that are ready to wait for the “Song Kiếm Trn i” 11th Battalion.

The plane flew out to Pleiku for one night, then the next day followed the road to Kontum, then went to Tan Canh along Highway 14, along the way many restaurants of growing forest meat reminded me of Saigon, I remember Remy Martin Cognac or Vietnamese wine at Tan Van Restaurant, near our Nguyn Hu Base, close Long Bình. Convoy through Base B5 and Diên Binh, Local Force soldiers stood on the bridge waving and laughing, this peaceful scene in only a short time, because a big thing happening later, that is the impossibility of soldier life. At the CIO of the 2nd Airborne Brigade in Võ Đnh Base, I received an operational map from 1st Airborne Battalion of Major Bùi Đc Lc (currently in San Jose) was the previous Battalion Commander of my Battalion, and was about to jump into Charlie. Liaision Officer of the 11th Battalion Artillery, First Lieutenant Lưu Văn Đúng title 310, a senior who had never learned to skydive, had summoned us and announce the mission, First Lieutenant Nguyn Văn Khánh, the title of 311 is FO ( Forward Observer) for 111th company, of Lieutenant Thinh. Warrant officer Sơn named 312, FO the 112th Company of Captain Hùng Móm. Warrant officer Hoàng Văn Trưng took the title of 313, FO for the 113th Company of Captain Hùng Mp Captain. Firtst Lieutenant Nguyn Văn Lp took title 314, FO for 114th Company of First Lieutenant Phan Cnh Cho (currently in Orange County). Captain Nho’s 110th Company Commander stay with 11th Battalion.

 Artillery from 5th Base tittle 415. Artillery form 6th Base tittle 416.  Arlillery from Yankee Base title 417. Battery C1 tille 418, with a platoon cannon 155 mm C 220 title 419 in the south to support directly or strengthen us as required. Looking at all of the fire support bases for 11th Battalion, I realized that the situation was very serious, and a fierce tapi would take place on some unknown hill deep in Trường Sơn Mountain Range.

On the morning of March 25, 1972, the 11th Battalion was transported by helicopter to the LZ, the aircraft flew past Tan Canh where exactly one year ago, after operation in south of Laos, some units of the Airborne Division from Quãng Tri flying straight here to relieve Base 5 and Base 6. The spectacular operation jumps right above the enemy, causing them to be surprised and many hundred VC are killed here, Colonel James Vaught, Senior Division Advisor called MACV in Saigon, and asked the anti-war journalists to fly out here to watch the Airborne destroyed VC and then report back to be honest, but none of them dared to come out. At this time the operation was going into ended, from the 183th Field Artillery Battalion in Long Khánh province, I was tranformed to the 1st Airborne Artillery Balltalion and presented to Major Bùi Đc Lc at the operation area in Dakto, and got 4 days go on leave as a the privilege of jointing the Airborne.

 

 

From the helicopter looking down, far to the south, the Po Kô river  stretchs along the Truong Son mountain range, then pouring out across the highway 14, beautiful as a highlight of nature, and gloomy Trường Sơn mountain range in the west, covering with the immense hills and mountains, most of them are  bare hills, bare-leafed, with it branches sprawling arms like praying for a paradise that has just fallen. The two Cobra flying in front escorted the UH1B dragonflies to land on Charlie base, without “a clean-up” LZ because there were troops we landed first, the paratroopers jumped out helicopters and dispersed to the sides , and I was present at the anonymous hill, that later becoming a famous Battle of Airborne and unforgettable indomitable Batlle of the Republic of Vietnam Army, as well as the people of the whole Southof Vietnam knew about the music “The Stay Charlie” by Musician Trn Thin Thanh.

 

According to the arrangement, Company 113 was stationed north of Yankee Peak, almost 3 kilometers from the Battalion.  111th Company commanded Charlie hill high over 1000 meters. The remaining battalion commanders and companies 110th, 112th, and 114th were stationed at the base of C2 with a gentle ridge but higher and nearly half a kilometer from Charlie. Looking at the map, all units of the 11th Battalion, stationed on a relatively north-south axis, were easy to observe to the west bordering Campuchia, where the H Chí Minh trail joint into three borders Vietnamese, Campuchia,  and Laos in the northwest, while Benhet Border Base is closer to the border. During the famous Charlie battle in military history, Benhet was still at peace because the communist units put all efforts to spit out the spine Charlie lay in their throat, only seize Charlie, communist just can invade Kontum Province through Dakto reclining. Charlie is a small fire base of the United States abandoned for a long time looked very desolate, when the 11th Battalion poured troops down, repaired and handed over trenches and barbed wire for the defense. Surrounding Charlie are low mountains with a height of over a kilometer. On the west side of Charlie there is a small, steep stream that is very difficult to go up and down but the supply of drinking water and bathing is also from this stream. The battle was fierce around this area so it was called Charlie.

The 114th Company closed the southern arc with the heaviest responsibility because the terrain was easy to hit, and outside the 50-meters there were many tall trees that were easy for them to hide to attack, and the battle began also from this direction first. Never before had I seen a company commander dig such a large, solid and well-shaped shelter with the trunk cover by sand bags nearly 1 meter high, Lieutenant Cho told me to go out near the defense line looking for a bunker, I said to him that I support for you, if you stay here, me too. Lieutenant Cho must let me stay in the bunker with him, due to this bunker I escaped death by the enomous shelling afterwards. I told my two disciples Hnh and Nh to dig a cellar for them near me, the PRC 25 gave it to me, and occasionally ran into my cellar if I needed something.

In the afternoon, as usual when going to operation, I called 417 to adjust firing some defense blocking lines outside 114th company position of about 100 meters . Thanks to these firing barriers, I managed to keep south of C2 until the day Charlie fell. The first night, I could not sleep because the murmur of motor vehicles ran all night, the sound of Molotova convoy and communist tanks running in Trường Sơn Range from the West and Southwest, not far from Charlie base, they open lights running like unmanaged highways. I dotted some points somewhere in the forest where the convoy moving, and asked for firing (harassing fire). When I fired, the enemy troops turned off the lights to stop running, after end of firing, they re-opened the lights to continue running from night tonight , outside of our artillery range, they almost moved openly. Certainly, they were opening up a large campaign so it was noisy to command troops like this, and our II Corps also knew that, but I did not understand why not for the B52 bombed.

 

On the day after March 26, 1972, I followed Major Lê Văn M, tiile Mê Linh, deputy 11th battalion commander (currently in San Jose), leading two companies of 112th and 114th to disband a 2nd Battalion unit in the south. The target was a hilltop about a kilometer away from Charlie, the VC from 320th Division had occupied this hill and the body of one of our Paratrooper was still there. Approaching the place, Major M called me ask for firing to clear the road and then transferred it with a smoke to the top of the hill for the aircraft to identify bombing, then the artillery continued.

 

-418 this is 314 ask for firing . Over.

 

-314 here 418 . Over.

 

-L Hng right 1.5 up 2.3. A smoke. Fire when ready. Over.( L Hng is the main coordinated column)

 

-L Hng right 1.5 up 2.3. A smoke. Over.

 

Two minutes later.

 

-Fire. Over.

 

-Fire. Over. (sound of explosion)

 

Major M contacted his troop then asked me to adjust the next round

 

-Direction 800. Drop 100. A smoke. Over.

 

-Direction 800. Drop 100. Over.

 

At the second smoke I adjusted exactly right on the target, then, Mê Linh talk by English directly with the American Phantom darting down to drop the bomb on the target, the mountain forest shook like a seismic while we are just over 100 meters from explosion (the sound of bombs exploding). When the squadron left the target, I asked the artillery fire for effect 10 rounds include delay ammunition to destroy the tunnel, (each cannon fire 10 rounds so the whole baterry shoot 60 rounds). Mê Linh told me when ended fire support, his unit will attack . I submit to Mê Linh for me to continue firing back side of VC that does not allow them to run, must accept fighting with us. Mê Linh OK. After a series of effective bullets, the artillery converted into a rear line. The first Airborne platoon progressed cautiously because the terrain was not allowed, and AK bullets from the top of the hill shot down and failed to strike. Each soldier cautious went up. AK and M16 bullets fired shot to shot, the soldier shot to cover others, and finally coming up the hill. The first team reported that the two VC died, and confiscated 1AK, 1 CKC, and found the body of a warrant officer and a soldier of 2nd Airborne Balltallion. Mê Linh orded trying to reach the top to find anything else. But at the end of the conversation, the sound of departed cannon from the west shot to cut the flank of his unit. The sound of this cannon is a 75mm VC artillery with high speed, ( so I heard the sound of departed explosion many times). Despite being beaten to the flank, a series of artillery and enemy infantry spilled over from the West. Mê Linh  must let his unit go back to avoid the cannon, resulting in one death, lost one M16. At this time, the enemy had stopped the cannon and using only small guns. Mê Linh withdraws all of them to re-group to defense the enemy assault from the flank. VC continued to shoot. Mê Linh told me to fire to stop them.

-418 here 314. Target. Direction 1000. Drop 200. An explosion. Shoot when ready. Over.

At that time, the C1 Airborne Battery was aware that we were attacked, so C1 were ready to fire supprot.

– 314 .Shoot. Over.

– 418 .Shoot. Over.

 A loud explosion sounded like a thunderbolt above our head, a round exploded as with high fuze, and the sound of branches being cut and fell to the ground we hear clearly. After that, it was completely silent, and I think that the one’s breath close to me could be heard. The battlefield was completely silent. I know the ballistic hits the branches and explodes in the air instead of falling down to explode, because it was so rushed, that I did not adjust explode high, even though I had deducted the element but the ballistic pathway hit the branches, and had inadvertently prevented the enemy from daring to pursue. I submit to Mê Linh:

– Major, please check if your trooper had any problems,  I guessed VC hit this round and stop attacking, I kept this element firing if they were up, I would end them immediately. At this time, Cobra also went to the area but had not shot. The battalion also stopped to line up to prevent the enemy from assaulting. A while later, I heard that first lieutenant Lc, the platoon leader of 112th Company, who was the same of the Course 27th Th Đc Infantry School with me, he being wounded to the head with a heavy wound. I crawled back to see Lc lying nearby opening his lethargic eyes, bandages, blood streaming down his face. I lay down and approached Lac’s ear and said:

– I’m sorry, I have to shot that round, only you got it, and VC didn’t dare to attack again, I am so sorry if you die.

Lac just sadly smile, and I am very sad to ask:

-You see how.

– Pain, no feeling at all. Seeing Lac so alert, I became more worried because the person who was seriously injured before death was often so calm. I told Lac again, as to say to a dying person:

-One more time, I am sorry. After saying that, I crawled towards Major M. Thanks to this round, the enemy did not dare to chase. It was near evening, so there was an order to return to the base, Lac was also evacuated by a helicopter. While the two disciples were eating and drinking, I went to the bathing stream. Here I met Lieutenant Colonel Nguyn Đình Bo, 11th Balltalion Commander, who had just come down to take a bath, his tall body and a nice smile, but I found something strange that he wore armor, and only he was wearing only armor. What is this, did he have in mind.

On the morning of March 27, 1972, while I taking a meal, there was a soldier who ran in and said Major M called me. I took the device to go out of the line between Companies 112 and 114, when I saw Major M and advisor Major John Duffy (currently in San Jose), the American advisor was sitting close to the tree in front of him and pointing to the front. The guards discovered the enemy appeared on the other side of the hill south-west of Charlie base, they were moving up the hill. Major M urged me to:

– Shoot fastly, don’t let them go away.

The enemy appeared quite a bit away from seven or eight hundred meters, I turned to Major Duffy to ask if I could borrow his binocular, because VC appeared far away from my eyes, that can shot incorrectly, Major Duffy rushed back his bunker and returned with binocular. I turned on the map and find the target location, then call  417 at Yankee to shoot, and called 415 to increase firing. The first round exploded about 200 meters away from the target, I djusted at once to the target, after that I draw a long 300 meter line on the map asking 417 and 415 to fire for effect, while artillery firing, I talked to Mê Linh

-Mayor, I make sure they should be shot down.

Major Me answered:

– If it hits, fire for effect.

10 minutes after the last round, it was true that the VC moving back down the hill and bring their wounded soldiers.

-It is right, Major let look at them carrying wounded guys down the hill.  Major M watched then giving the device to Major Duffy and then again asked me to fire fire for effect. I suggest:

– I suggest Mê Linh for all of them to move down, waiting for them to concentrate all themselves to take care the wounded, we destroy them. Mayor M smiled and said OK. And Major Duffy although did not understand Vietnamese, also grinned and said OK.

I call to prepare for TOT (time on taget), ie acording to the artillery positions, they fire before or later, but at the same time all the rounds explode on the target. Wait 20 minutes after the enemy no longer carries troops down the hill, I ordered fire for effect. At this time, the cannons from the bases poured into the target, while Paratrooper, stood along the trenches observed firing (the sound of rounds bursting). After fire for effect, Major M said the Recon to search thoroughty. At noon, a series of enemy artillery shells from the west side of the hill and just over a kilometer away from the 112th Company fired through directly, the sound of departures was the same as it was yesterday, so they brought 75 mm shots passing through 312 to retaliate, and then hunred rounds of 112 mm and 122mm missiles that poured down Charlie, started the most intense battle in 2th Military Corp, and since then, Charlie never had a minute of peace like before.

 

Except the 75 mm round hit right on the target directly, the others fell somewhere outside Charlie base, it means that at this time,VC don’t have FO like us, our FOs take turns measuring directions and reflections to anti-shelling, while we firing, the enemy stop fire, when we stop, they firing. Gradually, the enemy’s long range artillery hit on the base. On March 29, 1972, they shelled all of Charlie’s artillery but the heaviest were into C2. We know the VC FO is approaching the base and adjusting the target. I told to the 114th company commander, Lieutenant Cho:

– I think the first few days, they shell us in order to search our abilities, then they pulled 130 mmm closer to us to shoot more accurately, and also out of range of our artillery (130mm enemy cannon fired 32 kilometers away, our 155 is 15 kilometers, and my 105 mm is only nearly 11 kilometers), our postioin were easier for VC attacking, they should assault us from this direction.

Then I also shared this worrying for Liaision Officer, First Lieutenant Lưu Văn Đúng (tittle 310):

– They will tapi me after the intense shelling, I have adjusted many defense firing lines, if I can’t fire, 310 help me out. Lieutenant Đúng answered:

 

– I think so too, 314’s places may easier for attacking.

 

– I saw the smoke coming from the hill right in front of 312, rounds of 75 or 57 mm fell down directly to me, too, but I didn’t hear 312 call for firing. Over.

– 312 was off. You can increase firing his side. Over.

Ending “increase firing his side” I immediately understood that warrant officer Sơn, FO of the 112th Company was killed by shelling. I drew an additional artillery defense line to cover the southwest for the 112th Company. Taking advantage of long-range artillery shelling, the enemy’s 75-mm shot straight at each of our positions without fear of anti- shelling form us, because we must get into the bunker to avoid shelling. Breaking off a series of VC shelling, I rushed to the trenches to adjust the artillery to fire some harrash firing on the target that I think of the 75mm position(not allowing the enemy arttilery to operate), but it was unharmed, because they must have dig deep to the mountain, each time a long-range artillery shell, they also pull the 75mm out and shoot us, in order to avoid disappear its location. I called 310 and suggected for every time, that if I was hit by long range artillery, 310 would not allow them to pull out this cannon 75 mm directly shoot me.

 

From this day onwards, Charlie was heavy shelling, thousand of rounds a day, by 130 mm, then 122-mm cannons, and 122-caliber missiles that I could hear its howling when firing. 310 reported to the Major Bùi Đc Lc that we were hit by 130 mm, outside our anti-shelling, we could not lie down (be killed) like this. At that time, Colonel Trn Quc Lch, 2nd Airborne Brigade Commander, although at Võ Đnh Base, had also submitted to his superiors for 11th Balltalion pulled out of the base. Airborne is the best of ARVN in battle, the best of moving for fighting, was ordered us to be a stationed target for the commusist artillery pratices shooting like this, really react tactical. But Lieutenant General Ngô Du, II Corps Commander remained silent, and Advisor John Paul Van who did not know about tactics and artillery, still persisting pressure 11the Balltalion defense…to dead (by shelling), probably they intended to use 11th Airborne Balltalion for the enemy to tapi as 2nd Airborne Recon Company in C1 Hill. Hunred of VC was killed this ballte, and the communist condemned the deadth of Captai Trương Văn Út, Commander of this Recon company

 II Corps also ordered 11th Batttalion to find the 130 mm fuze, though the cannon hole was discovered, there was evidence for B52 stamping. II Corps did not even notice nearly a third of the 11th Battalion was killed and wounded by shelling ned to be evacuated . The aura of victory of the superiors outside of the Airborne was too expensive, they did not care about our death body our blood was coming out for their intend, and indeed if we were not bombarded from minute-to-minute shelling, I would be able to search for the 130 mm fuze, but how can we send it out to the brains that full of instructs and oders. Dozens of death soldiers, hundreds of wounded, who were not evacuated were lied down on the trenches, no helicopters were able to get 500 meters away from the C2 for picking up wounded or resupply. While VC artillery are set to the west and northwest, at least 15 to 20 kilometers from Charlie, B52 not stamping, just only one B52 pass to the south, aiming nothing. Each time the shelling was completed, the aircraft went to the area, the enemy cannon was silenced, the aircraft flew out of the area,  VC artillery re-shoot, I could only estimate the position of the enemy artillery and sent back to our artillery, and they did nothing, because out of their range.  The situation is very urgent, if there is no withdrawal order, all will be killed because of artillery.

 

In the early morning of April 1, 72, as we “expected”, after selling all of our artllery positions, VC began to attack from the south of Charlie directly in front of the 114th Company. The enemy was almost as massively ants following the ancient trees. They use all kinds of guns to shoot straight into our position, in the meantime, they shell into our artillery positions to prohibit support. At this time, the enemy’s intentions were revealed, some days ago, they only fired Charlie, not our artillery positions, they think that we mistakenly thought they were just shelling the 11th Battalion and not fighting, then we only worried about the artillery, but forget their infantry silently approaching us. So, Charlie might be surrounded.

Fortunately, they just attack Charlie, and our artillery batteries were not accurately adjusted exacly by enemy artillery, so they can support to me. In front of us, is the best unit of the North Vietnamese communist, the 320th Division had a regiment nicknamed “the steel fist” that was lining up in front of us massively rushing despite the artillery and aircraft, the Paratroopers of 114th and 112 Airbonre company responded, the best battle of the Republic of Vietnam military standing upright from the trenches weaving a fire net out of the perimeter, and all artillery fire systems moved through my frequency, ready to collect the enemy.

-415, 416, 417 here 314. Enemy attacked. Blockings L1, L2, L3 (defense blocking lines had already adjusted). A round. Shoot when ready. Over.

No need for me to take action. The shells came up when they knew I was attacked, I heard departed sounds, the screeching and gliding of ammunitions flying over my head, and the land was blind before my eyes after every exploded.

– Baterry 5 rounds for effect. Fire when ready. Over.

The rounds fired by the target, the old trees uprooted outside the line, the dust was blinded, and when stopped our rounds, the enemy also jumped up and shot, they dug up the holes outside the trences. They shot to cover the other top from the southwest came up, regardless of the artillery shell, the crematoriums lined up on the hill. At this time, the plane was already in the area ready to drop the bomb, Lieutenant Cho told me:

-If they get over the fence, shoot right next to their line. I answer :

– You told your soldiers to wear iron helmets and always carried the backpack to cover the back, and any my round that landed on the position they would have to suffer, if you accepted it, I would dare to fire.

Lieutenant Cho said OK, and I adjusted nearly ten meters drop until it was completely close. The series of rounds were very effective, and I did not know if any of it were drop in our trenches, because both sides’ shells were firing at the moment. After each round of firing, I got up and looked outside, the enemy corpses were all over the line, but they still clung and refused to retreat. The gunfire was sporadic at this time, maybe they just pulled back to do something. Our Artillery temporary stop firing, and The  American aircraft fying down bombed, then Skyriders of  530th Vietnamese Thn Phong Squaron from Pleiku continued dropped boms, Lieutenant Trương Minh n, pilot of the Skyraider (now as Dr, Mayor of Haltom City, Texas) roaring over area, belong to the request of Lieutenant Colonel Bo, he left the series of bombs off the fence, only 50 meters far from the position, the mountains erupted high after each his explosion, and his plane hit many anti-aircraft bullets, almost down. For the first time in the soldier’s life, I saw that the Paratroopers dared to “play” close to such bombs and fired artillery, just twenty or thirty meters away (the effect of 105 mm artillery was from 50 to 100m, thirty meters close is very reckless and very dangerous).

Sudently, I heared the call of Major Bùi Đc Lc , he informed me what I needed, all were ready, and I answered if the artillery still fired, no any VC can step through 114th. The reason why I dare say so, is because of the heroic fighting spirit of 114th giving me a security while calling for fire, if not, VC break the line long ago. And Lieutenant Lưu Văn Đúng, is very delicate, not interfering with the radiation system, to give me all the time to call the artillery fire, 310 also told me to be careful, they just temporarily stop attacking, but have a new planning, remember to watch over on the side of 112th company and cover for them. At that time, a series of howling came from the mountains,VC  gathered all kinds of Cannon, not only 130 mm, poured into our position, at least 5 others guns were fired at the same time in C2, this was a similar type of TOT, and C2 trembled under earthquakes, I rushed into the bunker, all of our combat positions and artilleries were shelled, many calling were reported to be shelled, noisy on the system then silently, having a position to hit the cannon but not hit the ammunition, so there was no extra explosion. VC was adjusting our artillery positions, after this shelling, they will be using flooding people for attacking . “Parachute, try, Parachute, try”, I muttered these four simple words, our army did not have big slogans, it was as simple as an attempt, Airborne from generation to generation try to make the blood of the people less equal with their own blood. In the sound of shelling, I call 310:

-310 if you suspect that VC’ FO close to us, call for firing. But 310 is still silent. A frightening silence because all silently waited.

Ending this series of TOT firing , the enemy chanted, but the voices of intercessory voices were getting weaker and weaker, we were familiar with this kind of thing, VC were retreating, they were seriously damaged. if not they it would be continued assauting.

The artillery shells were scattering at C2, but my artillery positions were still banned by the enemy, I looked at the Yankee side, the smoke columns were rising, then base 5 and base 6 as well, they were adjusting artillery. Oh my God.

The afternoon was coming down, the soldiers also hurriedly repaired the pits, dug and trenched for more, the dead and wounded soldiers added to the anxiety of the Battalion, I rushed to the two disciples. sitting with eyes staring out of the front line, they had two M16  and bullets in their hands at any time (my two disciples brought the PRS 25 for me, and who often did not bring guns).

– No need to cook, I can eat dried rice, I have something to remember. The two disciples  worried to look at me, I turned my face to the east side without saying, but they also understood what I said. ( direction of withdrawal)

One of the most maneuverable subordinate units of the army as 11th Battallion was buried as a scapegoat, stationed in Charlie from day to day as the goat was tied to the column waiting for the sacrifice day, Viet Cong was too anxious to beat folding to get the sound on the table of the Paris Peace Talks was to destroy one Airborne Battalion, but if they were a little wise, then just selling would be enough. The battalion asked to withdraw, 2rd Bigader too, the II Corps also does not give, there is a conspiracy that wants us to be defeated in this anonymous hill, they want to turn soldiers of 11th Battalion like the film “L’ enfer Des Hommes “, in it those soldiers struggled to death in the killing hill the movie that just aired in Saigon, if they were other units, it would have been long gone. It is very unfortunately for soldiers who bearing the names ” The children of Michael Victory” (Archangel Michael is the patron saint of the Vietnamese Republic of Paratroopers).

The next day, the enemy continued shelling, and after a series of artillery rounds attacked the 114th Company. Consecutively over a week, 114th were attacked but only moderately, and no one of VC con close to the front line, after each failed attack, at night, they crawled up to get the death bodies, and the 114th Company did not bother to go out to collect the weapons. After each round of shelling, the base was no longer looking at the half shape, every inch of the soil was raged, the smell of gunpowder was everywhere, the trees were smeared with black smoke and the beams were cut down vertically, Inclined, and puckered, I had an idea that an ant also could not survive, white bandages wound with splashes on the tops of the trees, the enemy artillery had adjusted firing exactly the whole C2 base. The rows of barbed wire that were high above the legs outside the 114th Company line had disappeared under both our and enemy shelling, and it could be said that lying down on the hill would no longer entangle any zinc. In the early days, they only fired with explosive fuzes, the following days, they interfered with delay fuzes, which meant that the fuze went into the ground more than a meter and then exploded, there was no bunker that could stand it, but outside the trenches, the soldiers were living, breathing, those who died or were injured still lay with them under the trenches, the smell of gunpowder and shells drowned out the smell of death, and more than a hundred injured brothers were not evacuated. That was heavy psychological pressure on the soldier’s fighting spirit. But this is the Paratroopers, a real-life strong soldiers, dare to fight to death with almost famous commusist units… As the artillery officer, I also suffer from the battle discipline of Parachuting, when go back to Saigon, you can do every thing for yourself, but in here, the battle, you have to go ahead, there is no retreat order, you can’t backward … damn it, this battle is here to die for glory for those who don’t know about tactical and artillery, they bound our hands, eradicated.

 

 

On April 6, 1972, the enemy attacked the Delta base of 2nd Battalion. Although in the South, it was knocked out to leave hundreds of corpses, even though 11th Battalion was ordered to wait for the enemy to do the same?. Yes, they beat the 114th Company all week, they died a lot, but they couldn’t come up. The enemy re-shelling, lying in the bunker listening to the artillery shells, I heard many ten of rounds falling close to the tunnel, exploding underground and gurgling, death slowly came to me with all the wrath. Right being a mousquetair, I shall be dead like him? It was unfair, I was tied up, stationed to suffer the enemy shelling. After finishing each series of shelling, I rushed to the front line, to observe outsite, soldiers who had fortified their fighting fortunes, looked at me questioningly, like they want I say a word, I knew what they wanted, so I just only face to the east, the road to highway 14, if flooded by the enemy. At that moment, there was a soldier who raised his hand, then pointed to the sloping hill to the southeast, I crouched down to run, about 500 meters away from us, the shadow of a North Vietnamese soldier printed on the sky with all challenges, such that the East, West, and South are all surrounded by the enemy, so the North, closest to the 111th Charlie’s Hill, does not know how, VC cannot hit 114th , they dare to “play” 111th, only form the West, VC can attack 111th company, but it is steep … I called coporal Hnh to run into the bunker to inform Lieutenant Cho, then I put PRC 25 to call 415 to shoot but got nothing, VC dug deep into the mounatin, when I firing, he hidding, when I stopping, he standing up with two hand against hips, so I can only ask 415 to ban it only when possible.

 

In the following days, food was running out, there was a signal that the enemy would beat Charlie because the 111th Company stayed alone, and 113 was lying next to the artillery from Jankee, so hard for attacking, and we were no longer on the foot of 111 to get water. . The two 52nd and 64th Regiments of 320th communist Division had 8 times the number of our troops, with mortars and cannons they assauled for over e weed but did not seize the 114th Company, so they also looked for other directions and goals, only Charlie’s 111. On April 9, 1972, enemy artillery firing fiercely on 11th Battalion Headquater on Charlie, then began to attack 111th. The 111tl Company againsted fiercely, the VC death dodies was full of hillsides. The bombardment and the armed helicopters entered the area pouring down tons of bombs and bombs around the base. After several unsuccessful assaults, the enemy withdrew leaving hundreds of corpses.

 

 

At this time, the enemy had publicly moved their troops during the day, the iron chain of tanks, the sound of Molotova cars could be heard clearly. At any rate, they have to spit out the thorn Charlie, althought may be sacrifice both of these Regiments, in oder to get a voice on the conference table. Not being able to destroy the 11th battalion, titltle “Song Kiếm Trn i”( Two Swords Protect Frontier), the 320th  communist Division will lost their face. They attacked from the west, by the way control the east, it was the exit road of 111th company, I had observed where they had placed two antiaircraft cannons, a 12.7mm and a 37mm. The enemy in the east has publicly revealed the location to shoot the aircraft and intimidated the spirit of 110th company. The Aircraft that supports Charlie must fly from the north or south and then hit a round to the west to drop the bomb, and then have to fying up in the east, then going straight to highway 14, the enemy placed two air defense plants here to block the aircraft from daring to go low, sometimes they aimed at Charlie directly. Every time the plane entered the area, it was the sound of anti-aircraft fire full of sky from most directions, and at least a dozen of it were now arrayed. Our artillery was almost paralyzed because of enemy’s artillery fire, and the 11th Battalion also saw many Chinooks from the Phoenix Airport loaded with  artillery ammunition flying in the base, being fired by anticraft cannons, had to fly back then forth when stop the fire, like that all day. I have called the artillery to shoot these two antiaircraft cannons all the time and got nothing at all. For half a month, they have been digging deep in the mountain, even if it is shot down, there many others changing. Some destroyers plane were hit by anti-aircraft bullets, and Cobra was also the bait that easy to get the most bullets, so it was difficult to enter the area to fire suport for us

 

 

By this time, it was clear that VC must finished Charlie, the next morning, the 111th Company was heavily shelling, our artillery was also banned just unable to support, bad fate was set for 111th company, the 52nd VC Infantry regiment flooded attacking, 111th was overun but got moderate damage, 111th must withdraw to join the 11th Battalion. After half an hour, Lieutenant Thinh comander of 111th ran into our bunker, Lieutenant Cho asked, Thinh recounted:

 

-Vit Cng overflows to look for our backpacks, they told me get off my backpack, and I did, so they didn’t chase and didn’t care anything, they were so hungry and just can get food, (Usually when retreating, soldiers bring a backpack to avoid to be shot behind). At that moment, Lieutenant FO Khánh also ran into our bunker, and I asked him, he said the same as Thinh’s condition. I also asked where is your Colt 45. Khánh pulls out the M1 Compass worn by his neck and said  I only have this. I hugged my stomach tightly and made everyone laugh. For half a month, I couldn’t have a smile on my face, now holding my stomach and laughing really comfortable about the fact like joke is this. Viet Cong, in addition to being starved of hunger, risked his life to sacrifice because of these cans, they were also forced to take “Hùng Tâm” drugs, which is a stimulant to drink and energize themselves and not consider how life and death are, the VC assaulting tactical are often accompanied by this powerful drugs. Just to see the image of Viet Cong corpses being chained on a tank, we knew just how cruel their commanders were.

 

 

 

 

In the morning of April 11, 1972, the 112th Company was orderd recaptured C1, they brought a 90-caliber cannons that equipped separately for Airborne to shoot tanks or destroy tunnels, and American aircrafts fly into bomb drop zones, if flying low it is easy shot down by VC air defense, but flying too high it is hard to drop boms to hit the target, so the following squadrons, 11th Battalion request released napalm, after that, our artillery that was not banned, continued firing, one after another, Vietnamese air force spreads fire flames down Charlie, dropping napalm bombs. Dropping napalm must fly very low, so it was very accurate, every bomb fell on target, but VC decided cut 11th Battalion into double, so they defense to death in our pits left behind. Regardless of VC air defense, Second Lieutenant Duong Huynh Ky’s Skyrider was anxious to fly low down to the target, drop bombs, when his Skyrider flying up was hit by VC air defense cannon bullets and dropped down, it wing in the right flank was in conflick with bare trees and broken on the eastern hill, the pilot dead. Other flew around to find his comrade shot down, and after reconizing to his position, flying returned to Charlie, angrily pouring down the remaining fire bombs. Fire burns Charlie, burning down the VC  who waiting for the day of liberation

 

 

On April 12, 72, to avenge the fire-bombed accomplices at Charlie Hill, the enemy increase shelling on C2 hill, each inch of the soil was scooped up like hell, I sat in the bunker listening to the death slowly coming, from the day we defense to death, it is estimated that nearly 10,000 rounds of all kinds VC cannons fell to C2 , in addition to, just only the tunnel of iron can be bearing extremely shelling, so how could it be with our primitive bunker? Any units that has damaged like this must be withdrawn long ago, I do not dare to think about the worst thing for me, I do not know how my family and the first child are carrying in me now, every time when I went to operation, my wife told me to pray for the Mother Mary, now I am doing this … Suddenly, Lieutenant Cho get up and take the device, worried hearing, I also passed the frequency of Lieutenant Đúng and asked him, Lieutenant Colonel Nguyn Đình Bo, Battalion Commander was broken the angel’s wings(death) after a series of recent shelling, a 130-mm rounds hit his bunker, Lieutenant Colonel Bao died, and  Major John Duffy and Major M in other bunker suffered only minor injuries. Major Me up to be battalion commmander. Throughout the day, the enemy continued to shelling C2 and fired our artillery positions.  All week long, I ate not finish a bag of dry rice, my mouth is really bitter and my drinking water is measured by each ball cap. Because of heavily shelling, I also restricted myself to get out bunker to observe outside the hill. On the map, I wrote down the positions of the enemy’s suspected guns to tell Lieutenant Đúng and he  was impossible to do anything else, after twilight, VC stopped the shelling, I fell asleep unaware until coporal Hnh ran into bunker, he shook my legs and I woke up, he asked me what I needed, I shook my head.

 

On the morning of April 13, 1972, the 113th Company was ordered to go north to search for the LZ , and the 111th Company went up to the East to see if there was any place for evacuation wounded. When Lieutenant FO Khánh crept into my bunker, I saw his face was serious, his voice not normal, and there was no talking joke everyday like when we were in our battallion base camp Nguyn Hu, Long bình, I told Khanh to follow me out and pointing to the target hill in front of me, in the direction I pointed, the shadow of the Vit Cng standing guard is still there, then I pointed at the location of the two anti aircraf VC cannons not far away and said:

 

– They are full up there, I fired many the time and got nothing, you must  be careful, if you want to fire for clearing target, I can help you, when you coming up, must prevent thei anticraft cannons, they will be direct firing at you . Khanh went back to 111th to talk to Lieutenant company commander, Thinh,  and I did not receive a request to shoot clearing the target, probably Khánh wanting to remain silent when moving.

 

After half an hour, I heard gun fired from the target hill, when 111th was close to the top of the hill, VC  fired, with include entire air defense cannons. I did not hear Khanh asking for a fire support, I wanted to shoot help him, but now I don’t know where he is. The gun still exploded, I heard Khanh in the device, Lieutenant Thinh, commander 111th was killed, and Khánh took over company. Then one moment, I heard that Sergeant Lung called in the PRC 25, I knew that Khanh was lying down too (be killed). The 111th Company one more times overrun. The rest withdrew to the base C2. The whole that day, VC continued to keep the level of terrible shelling, our food and ammunition were exhausted, and more people died and were injured. The night came down, I lay in the pit very sadly, Lieutenant Colonel Bo went on yesterday, Warrant officer  Sơn went out in the first series of shelling, Lieutenant Khánh just went out this morning, Lieutenant Lc was seriously injured and didn’t know how he is, and the others were lying down outside the trenches, when we are withdraw here ? I am not pessimistic, but the ordered from high ranking official obligated us must defense to death, such death is being victims of an unjustice, not by war.

 

On April 14, 1972, 11th Airborne Battalion decided to withdraw at night, but in the afternoon, after intense shelling, VC assaulted from the 114th Company simultaneously fired all our artillery positions. I called fire support but no gun answers, and VC no longer afraid of my artillery fire,  from the East, many hundred of VC rushes like a grass ant, the 114th Company resisted and finally must retreat to line of the 11 Battallion Headquarter, the aircraft also went to the bombing area right on the 114th line, the two sides now struggle to seize from trench to another trench . Our artillery are considered paralyzed, now I stand under the trench next to Major M, and Captain Đoàn Phương Hi, Chief of Section 3 and now was Deputy Battalion, Lieutenant Lưu văn Đúng standing next to him, beside is Doctor Tô Phm Liu, a doctor who completely infatuated with Paratrooper more than holding a syringe, his back wearing a Colt 45, an M 16 hand held up, screaming soldiers trying to hold his position, watching his action, I silently say in my heart that he must be an officer to command soldiers against the enemy better than be a doctor. Sometimes I called, hoarse my throat but our artillery remained silent because of VC shelling. At this time, although VC seized nearly half of C2, they still did not dare to approach melee, so our second defense line still retained. Place I stood, the body of a soldier  lying on the trench, died for many days, the body had grown up but I did not feel the bad smell because of the full of gunpowder, and had got more shells afterwards, perhaps he dead two or three times. Suddenly Coporol Hnh came to my place and said:

– Lieutenant, Private Nh wounded and he want to meet you.

I lowered my head and ran out of the line, meeting Nh, who was lying under the trench, his stomach was smashed by artillery round, his intestines poured out and covered with dirt. I bent down, Nh whispered in my ear:

 

– I’m thirsty, Lieutenant pisses me to drink.

 

In the midst of the bullets, I wanted to cry out but no tears falling down, until the end of his death, my disciple still rested on me. I choked up with Nh:

 

– If you have anything more to say, tell to Hnh, I have to call for firing.

After saying that, I gave the remaining water bottle to Hnh to let Nh drink, then wiped the tears run to the place of Major M. At that moment, there were many AK bullets shooting over my head, too much gunsmoke make me could not be seen, I pulled the M26 grenade thrown at the bottom of the hill. This was the first grenade of my soldier’ life I used to stop the enemy, instead of firing Colt 45. Without observing the effect, I ran towards Major M. At this moment, the enemy had reached more than half a hill C2 from the South and the West, the Battalion 11 prepared a melee battle, suddenly, a bullet of AK hit our E8 spicy smoke bottle in front of Mayor M about ten meters. I saw that the wind was blowing upwards, causing the yellow spicy smoke to fly in the direction of the 11 Battalion, the soldiers shouting out that VC fired spicy smoke, , and the 11th Battalion officially left Charlie at this time, might be due to this spicy smoke bottle, 11th Battallion withdrew and not be over run on the hill C2.

 

Fortunately, the enemy was afraid of we use the tactic “die together with the enemy”, that is, to call the artillery fired on the head to die with the enemy, so they did not dare to follow, so we reached the foot off the hill without VC shooting. It was a bit dark, the enemy did not dare to shell themselves, fearing to reveal their position, and they were full  on C2; and now presumably searching for food, and our artillery reaction  and stops the enemy from pursuing. Withdrawal in the southeast of a few hundred meters, the sound of hissing from the sky, the B52 bomb falling Charlie plowed into the ground. The 113th Company in the North was almost intact from the first day until now without being hit nor damaged by the artillery, so being ordered to go back to the Yankee to find the way out of PZ (Picking Zone) , on the map about 4 kilometers away from Charlie.

It was dark, the hill was high, it was very difficult to move, the plane went to the fire-illuminated area, the M 79 bullets from OV10 airplanes were poured evenly behind us, the bullets exploded with “tup tup, bum bum” sounded like a sad chorus of war. The strong soldiers help who are slightly injured, it is unthinkable that someone injured in the right leg walks with both hands in difficult steps that cannot be helped, the human survival instincts of soldiers that can be described by anything. Trying to run out of food, ammunition, and medicine, and under the most terrific artillery rains in the history of the Vietnam War, more than a hundred of these people shared equally each person who received nearly 100 comunist cannon rounds, who could bear it, except them ?

 I suddenly remembered reading a sentence from the American General, Mac Authur “I love my soldiers who face death on the battlefield 24 hours a day, and have to face the injustices of the superior”. Contrary, the circumstances of 11th Battallion even worse than that, being tied up to beat.

In the early morning, when we came to the PZ, a valley next to a stream, this was a space full of reeds, 11th Battalion rechecked the number of troops and divided the defensive area to wait for the helicopter to return to Võ Đnh. I and my Coporal Hnh were set up on the last slick helicopter of the 114th Company. Normally, when going to the helicopter operation, the FO had to sit on the first helicopter, and when moving back home, FO would be sit on the last helicopter, it meant I able to call artillery shoot at any time.

On April 15, 1972, it was getting bright, when the first sunshine of the day was bright from the east, there was a sound of helicopters flying, led by two Cobra and behind was a slick of helicopter UH1B, two Cobra with a rocket-powered site circled around to observe, a yellow smoke was released to mark the landing helicopters, the first UH1B had soap beams on the ground and there was a sound of VC mortar fell down to explode exactly in the PZ, then dozens of 82-mm mortars continued to fall, the helicopters rushed straight up without loading any people. After a series of mortars, Vit Cng from both sides of the hill appeared like Indians lined up in exactly the same way as in a Western cowboy movie, because the hills were sparse, so it was easy to see that they did not blow a assaulting trumpet, but shouting  “hàng sng, chng chết” ( It means that if give up you live, if against you death”. 11th Battalion being ambushed by a Vit Cng Regiment, this Regiment was ordered to fight at Phượng Hoang Airport the previous night, when the 11th Battalion withdrew from Charlie, their commander guessed that we would pick up troops at this PZ, so that this Regiment came back to ambush 11 th Battalion. They thought that when shelling motar in the middle of Airborne position, we would spread out by spread around, they had already ambushed and easily killed us, but unexpected, when they coming down, the Parachute also unleashes against VC  fiercely.

The battle was now like a flat basket full with black beans and white beans, the explosion of AK47 and M16 mixed together, better than firecraker congratulating Vietnamese New Year. The rest of 11th Battalion and a VC Regiment are shooting each other, the soldiers of two sides ran over like cinema, that making Cobra fly overhead without knowing where to shoot, a helicopter suicide landed on the ground, I saw some people rushing to climb up, the next helicopter has just coming up, Viet Cong also rushed close to the place, gunner Nguyn Tn Vinh (now in Houston) stopped running to hug machine M 60 to whip away a remaining bullet round, the bodies of Viet Cong collapsed  fallen into hill like a siege, the last large-scale bullet just came out of the barrel, the AK of VC pointed at his head. Perhaps, because of the heroic spirit of this Paratrooper, they did not kill to take revenge for their comrades, only to capture alive. Thanks to the action of this great gunner, one slick of  helicopters picked up the 11th Battalion Headquarter include Major Lê văn M, the Artillery Liaison Officer Lưu văn Đúng,  Doctor Tô Phm Liu, and Advisor John Duffy , but Captain Đoàn Phương Hi (currently in San Jose) was shot by an AK bullet through the foot from the ground, consequently fell down the helicopter, thankfully Major John Duffy ordered the helicopter backward bravely picked him up.

The bullets on both sides still exploded, adding a pair of Cobra and another slick helicopter to the area, flying around the sky. The Vit Cng only suddenly ambushed, so they did not bring air defense cannon, so the helicopter could working, but only loaded and did not dare to shoot for fear of hitting Paratrooper. The battlefield once again reduced the sound of gunfire, but the sound of calling give up was still heard, and the sound of helicopters could still be heard on the head. At this time, I was standing close to the stream with three or four soldiers looking up quite well, so I told them to follow me to the PZ, because the pilot could see our camouflage clothes compared to the dusty yelow of Vit Cng. The soldiers followed me ran up the PZ, when running, I saw a Cobra flying to the left in the opposite direction of my way, and when I turned around to see it round and tilted its wings, the battlefield experience saved me from death. Cobra tilted his wings toward which side it means he fired rockets towards that direction, probably the pilot saw VC chased us, so he should shoot, I could only shout out:

– Reaching one side, helicopter shooting directly.

I had just rushed to the side when a rocket exploded like a thunder blow  just  a few meters away from me, and I could not remember which side, I feel myself throwing up and falling to the hill, my Colt 45 jumped out of my hand and lost some where, the comppass on the neck and the map that I put on my unifom was still intergrity, and luckily, I was only slightly shaken, but did not understand what the other people were like. I stood up and ran back down the stream and meet a group of Airborne, one of them was warrant officer Linh, who running along the stream to the north, seeing me they were very happy and me too. At that time I was still heard VC calling surrender , and I told our group headed to the other side of the stream, just over the stream, one of the following people was shot down to the stream, I urged them to continue running, running about 50 meters without hearing the chattering. We stop to breathe and I tell them in a hurry:

– Absolutely not surrender, follow me, if anyone is shot and injured, including me, must leave, run away, not surrender.

Everyone obeys. As I walked, I looked at the map. Võ Đnh is about 8 kilometers away, only in the north-east direction, If we go there must have contact VC, they terminate Charlie and then have to fight Phượng Hoang airport. They are dispatching troops to attack the Võ Đnh base. So I decided to go straight north for about a kilometer to mislead the enemy, then round the southeast to Diên Bình, about ten kilometers away. Just hungry, tired, we 10 people, there are only 3 M16 , each one has only one magazine, I don’t know how against a lot of VC, I remembered coporal Hnh, my disciple. At his rank, he was often allowed to stay in the  batterry to learn how to shoot gun, but he ask for go operation with me, now I don’t know where he is. Nearly half a day moving , the hill was a thousand meters tall, every one so hungry, and for half a month I was no sleeping for a few hours. The man who walked in the first place raised his hand to stop, there was s sound on the bamboo forest in front of him. We observed and fought down one more  group of Paratrooper, after reconizng by hand signal, I gathered them, we took the lead to identify and join, and in the afternoon we had one more team, with two more warrant officer and some non-commisioned officers and some non-commissioned officers. The number is now 26 Paratroopers with 10 M16, some people are slightly injured in the legs and arms, everyone is so hungry, no one has dried rice pieces, just only one can of sliced ​​meat, one come out and give it for me, I took a bite and returned it to say it was too salty, I could not swallow anything for the whole week to eat. Knowing warrant officer Linh was high ranking than the others two, I called out to Linh separately and said:

– They are belong to your units, you’re easier to command them, and I lead the way out.

Linh answered:

– Lieutenant is high-ranking officer over here, please command and lead us to the base

I come back to tell every one:

– So I ordered, if we contact to some VC (squad ), we fight, if we meet a lot of VC (over platoon) we would run away, who unfortunatety wounded, including me, every one must leave, absolutely not surrender, I have religious beliefs, Mother Maria will take over us. I encourage them and everyone obeys. I let everyone who have their weapons at the beginning, the three warrant officers split up, and the rest without weapons go after. I also mentioned the direction of National Highway 14, and described what we saw on the road. If there is a loss because of fighting, go in that direction. It is not that I am afraid that we will encounter a fight, I just want to fulfill my duty, if I have something trouble, they know how to get out early, because we can die of hungry.

 

That night, I told warrant officer Linh set up night guard and split up to sleep. After a good night’s rest since half a month ago, I woke everyone up early for moving. At noon, according to our map, we went to an abandoned village, had nothing to eat, only a mango tree that was very high, full of green fruits (sour), we were so hungry near death, coudn’t take it. One soldier saw a cashew forest tree in the bush in front of him, there were very few small yellow fruits size about a finger, I said I try first. I took a fruit and did not dare put it in my mouth to chew anh just bite outside incisors, slightly sweet, until I swallowed my throat, I felt it burning, I hurriedly pulled it out, my whole throat was brutally itchy, and a little later my lips were swollen . We went on for a while then went up a long hill, whose peak was as flat as anyone’s leveling. The hill was very beautiful and dense, we stopped and sat, and listened to the helicopter flying to the south, perhaps the helicopter landed troops, I orderd every one retreat down the hill, afraid of choppers firing open LZ like artillery did before Paratrooper landing The . Just like a miracle, the helicopter cleared LZ in the other side of the hill, the bullets from choppers firing down over the top we just pulled down. Soulful. Aftre that, we hear the helicopter landing. It is true that pouring troops but I do not know which unit (I later learned that 9th Battalion was pouring troops). Afraid of misperception, I decided to continue moving, until near the afternoon, I stopped the night resting. My lips are now swollen and dark in the outside, and in my neck, it is extremely itchy, I just want to put the whole hand in my mouth and scratch it, it is itchy, I don’t know if I can reach the highway, if I die like this It is too painful to be so rotten. While stopping , we found some forest vegetables, boiled it with steam water for eating. That night, looking up at the map, I was 2 kilometers away from Pô Kô river, crossing this river in the evening to Diên Bình commune. But the river is so wide and the water stream is so strong and everyone is exhausted. At noon the next day, we arrived at PoKo river in the correct coordinates. I let everyone rest in the shore. At that moment, a helicopter from the National Highway 14 flew straight into the mountain, we ran to the river side to take off the dress and waved. From afar the helicopter could see but did not dare to fly near, it just flew around to observe us for a while and then waved its hand and flew. I thought, probably a helicopter to search for us, found us close to the Diên Bình commune and should fly in to find those who were still in the far away from us, but how to report to the second Airbone Brigade to inform the local force outpost, in order to not wrong shooting. I review the map, this is a abondon highland hamlet, how they also have boats to cross the river, I let people walk along the river about a hundred meters, then see a small boat and a soldier who volunteered to swim over the other side took the boat, then took us to the river one after another. Perhaps God had arranged, a deserted village like this had a boat of someone left to take us across the river, like a miracle. Everyone was exhausted, so I decided to let soldiers pass by and try to talk loudly, so that if there were our local force or poular force there, they would recognize our Southern accent, not the Northern voices of communist that don’t shoot mistakenly, and I also hope we could find a bit of corn or sweet potato on the way. This is the most strange and anti-tactical decision of an officer like me. Just like that, sometimes the soldiers also sang some old expectations or songs of the South anymore, nothing was eaten on the way through the fields because the fields were abandoned for a long time, they sang to forget hungry by the scent of the country song. A little romantic !!!.  We go from hell to other the hell, and never afraid of  death or socialist guerrillas who appeared to stop us? I took the logic of brave soldiers to give soldiers the freedom to sing and talk until we came to Dien Binh commune and stopped.

Afraid to step up automatic mines or grenades trap of local force, I let my troops sleep out side local post until the morning and advised them be carefully that, not to die under ten thousand VC rounds but died because of Local Force’s mine, really flutter! I just went around to control everyone, then warrant officer Linh approached me and said there were two paratroopers who could get in touch with the local post, they opened the gate for me. I said so good, then I went to meet the Captain, Local Force Battalion Commander say hello, and explained the reason why we were here, the Captain said that in the afternoon he was informed that we will reach to the right place Dien Bình post tonight, so he thought already to help Paratroopers. I borrowed him a PRC 25 to communicate with 1st Airborne Artillery Battalion and asked for to report to the 11th Battalion that we had arrived, and said I had some wounded, then I asked the Captain to take care of it, the Captain tell his soldier lead these wounded to a nearby monastery, I followed.

The wounds that are washed by the seours are very careful, the maggots big like the head of chopstick, coming out from the bone marrow of wounded, the Paratrooper seem that don’t feel pain, there are even greater pain in their heart, and no one dared to speak at this time, because said out we would cry. Hero tears must fall at the right time and in the right place. He just cry for freedom of his country not for himself. The sisters also gave me some pills to drink to prevent them from being poisoned, I thanked her and then called the warrant officer Linh to return commanding his paratroopers. The Captain asked what I wanted to eat, I just asked for a bowl of soup, and one place for sleeping.

While waiting, I walked out of the cellar, stepped up to Diên Bình bridge, looked at the murky Truong Son mountain range in the west, the fire lights sparkling in the dark night like watching our died soldiers to rest in peace, or continue somewhere to play the game that costs a lot of blood because of the freedom of my country, those who go not back tonight, have Hnh, Sơn, Khánh seem to be flying in the flames blasting up in the air and melt slowly. In the shape of a wing on the blood hill, I found myself holding two high-pitched strings, running to the hills and wings, though slowly winding up, my ears heard Cho’s thirsty voice, the sound of howling bullets on the hills, and I go into a dream I don’t know …

Note

Battalion 11 Paratroopers, Song Kiếm Trn i Charlie left here the elder brother Nguyn Đình Bo and three hundred soldiers, and the Battalion returned to  base camp Võ Đnh with only a few dozen people, not yet a company. After the Paris Argreement 1973, captain Hùng Mp, the commander of 113 was released. The gunner Nguyn Tn Vinh along the road leading to the North, VC many times demanded to kill to take revenge for their comrades but their commanders did not approve for the need to change POW, he is now in Houston. My disciple, Corporal Hnh and many other brothers stayed in a  prisoner camp in the Upper North Vietnam because of malaria and starvation. First Lieutenant Lc demobillizated after this battle, he did not die, but the wound on his head when he breathed in, the scalp also heaved and looked very ugly, so he always had to wear a helmet. Capt Hùng Móm and Warrant office Hoàng văn Trung were arrested and escaped later, and only a few months later, Captain Hùng Móm lay down on his way to re-occupy the Quãng Tr provine, nearly 100 meters from his old house . After Charlie ‘s battle, I was offered a Medal of Hero Brave With the Willow Branch,by Major Lê văn M to a branch of Duong Lieu, waiting forever and not seeing it, and I was told that the Joint General Staff took off all the medals of 2th Military Zone after this battle.

Battalion 11 Paratroopers beat the two most famous battles in the military history of the Republic of Vietnam Army, compared to any combat battalions in the world. The battle of Charlie being shelling by 10,000 artillery rounds on a tiny base, there was no battle that a unit of our army suffered such a terrible cannon. 11 th Battalion losing more than 4 companies, but killed or wounded at least one regiment of the 320th comunist Division (Steel Division), one change four. After only one month of replenishing the army and then recapturing Quãng Tr, only one night to the morning of one day in June 1972, the 11th Battalion and FO fired 26 enemy tanks, smashing them all. A North Vietnamese communist amor regiment near the banks of the M Chanh river, causing this regimental commander to be executed by their superior. President Nguyn văn Thiu flew out to reward this glorious of victory for the 11th Battalion . Perhaps the military history of the world has not had a single unit that made such a miraculous feat in less than 24 hours like this, and it was also thanks to the 11th Battalion that fire the rocket TOW to fire a T54 tank of The enemy planned to close the 1st Airborne Reconnaissance Company of Major Dũng, the Company Cammander, which I escaped to death when I was heading for this company right on the southern bank of My Chanh River, Hi Lăng, Qung Tr at the end of June of 1972.

 —————————

Poetry and Memories of the Red Hat Nguyen Van Lap

Share.

Leave a Reply