Chung Nhi đến kinh, mở một ngôi hàng xem bói. Thế nào lại gặp hai ông bạn đồng hành khi trước vào nhờ xem một quẻ. Ba người gặp nhau vui mừng khôn xiết. Hai người bạn kia liền bảo Chung Nhi gieo cho một quẻ xem phận rồng mây phen này thế nào. Chung Nhi khấn khứa, xem quẻ rồi đoán:

– Trong quẻ này Thánh dạy: “Quần long vô chủ” tất kỳ thi năm nay hoãn.

Thì ra mấy hôm trước, có hai vị quan đến xem bói nói chuyện riêng với nhau để lộ ra. Chung Nhi nghe lỏm được nên mới dám đoán già như thế. Hai người bạn, tuy biết tài Chung Nhi nhưng trong lòng thì chưa tin lắm, còn những người xem bói khác thì hoàn toàn bảo lão thầy bói nói láo. Khi sắp đến kỳ thi, quả nhiên có giấy niêm yết báo hoãn. Ai nấy giật mình, cho Chung Nhi là bậc tiên tri. Từ đó tiếng đồn gần xa, khắp kinh kỳ rủ nhau đến xem bói đông nghìn nghịt…

Một hôm, quan Thượng thư bộ Binh lạc mất con thiên lý mã. Quan tiếc lắm, vì là con ngựa rất quý. Nghe đồn có thầy bói giỏi, quan sai cho gọi Chung Nhi vào dinh. Nằm trong dinh quan Thượng, được cung phụng đầy đủ mọi thứ, nhưng Chung Nhi lo lắm, ăn không ngon, ngủ không yên giấc, trằn trọc suốt đêm, bụng luôn nghĩ đến chuyện mất ngựa. Bất giác Chung Nhi nhớ đến mấy câu trong “Tam tự kinh” học hồi còn nhỏ, liền ngâm to lên cho khuây khỏa: “Mã ngưu dương, thử lục súc, nhân sở tự…”.

Chẳng dè tên lính hầu trong dinh đúng là tên trộm ngựa. Khi mới nghe tin quan Thượng mời Chung Nhi vào, hắn đã lo, nên ngày đêm lai vãng gần đó để nghe ngóng. Đêm hôm ấy, hắn chui xuống gầm giường Chung Nhi nằm, xem động tĩnh ra sao, đương hồi hộp đợi chờ, bỗng nghe thấy Chung Nhi đọc vanh vách nào là “mã” với “tự”. “Mã” là ngựa, còn “tự” thì đúng là tên hắn. Hắn sợ quá, cho là Chung Nhi đã hô đích danh mình rồi, bèn lóp ngóp bò ra khỏi gầm giường, vừa vái vừa kêu, xin khai hết sự thật, nhưng xin Chung Nhi đừng nói rõ tên với quan Thượng. Chung Nhi được thể, thét bảo:

– Ừ, mày lấy trộm ngựa ngày nào, giờ nào, bây giờ giấu ngựa ở đâu? Muốn sống khai ra ngay, không tao hô lên tất cả đến đây thì khó mà cứu vãn đó!

Tên ăn trộm khai hết đầu đuôi. Hôm sau, Chung Nhi vào hầu quan Thượng, giả cách khấn khứa gieo quẻ, rồi cứ lời tên kẻ trộm khai mà nói ra vanh vách. Quan cho người đến tận nơi, quả thấy ngựa quý, mừng lắm, thưởng cho Chung Nhi rất nhiều vàng bạc. Từ đó, tiếng tăm Chung Nhi càng lừng lẫy, ai ai cũng gọi chàng là Trạng.. bói!!!

 

Trong công viên nọ có 2 bức tượng một nam một nữ. Chúng lặng lẽ đứng nhìn nhau suốt nhiều năm ròng.

Một thời gian sau, có một thiên thần xuất hiện và ban cho hai bức tượng một điều ước:

– Vì hai người là những pho tượng mẫu mực, đã mang lại niềm vui cho nhiều người, nay ta ban cho các ngươi điều ước vĩ đại nhất: sự sống. Các ngươi sẽ có 30 phút để làm tất cả những gì các ngươi đã khao khát bấy lâu nay.

Thiên thần vừa dứt lời lập tức 2 pho tượng trở thành người thật. Họ mỉm cười với nhau, dắt tay nhau chạy vào khu rừng bên cạnh và lẩn vào trong một bụi cây.

Thiên thần mỉm cười một mình khi nghe thấy đôi trai gái cười khúc khích và bụi cây rung lên soàn soạt, cành lá đung đưa.15 phút sau, 2 pho tượng trở ra từ bụi cây vẻ thỏa mãn tươi tỉnh. Băn khoăn và ngạc nhiên, thiên thần hỏi:

– Các ngươi còn 15 phút làm người nữa, các ngươi có muốn tiếp tục không?

Tượng nam nhìn tượng nữ âu yếm và hỏi:- Em ơi! Mình làm lại lần nữa nhé!Tượng nữ mỉm cười e ấp và đáp:- Dạ vâng! Nhưng lần này đến lượt anh giữ con bồ câu để em “ị” lên đầu nó…

Phóng viên phỏng vấn 1 tỉ phú:cho hỏi tại sao một người giàu có như ông lại không có một hoạt động từ thiện nào????
Tỉ phú:nhà tôi thấy vậy chứ khổ lắm chú ơi,mẹ tôi bị bệnh hiểm nghèo mỗi ngày lo thuốc than hết vài triệu bạc.Còn em tôi nữa,nó bị tai nạn nằm liệt giường.
Phóng viên dạ đúng là khó khăn thật.
Tỉ phú:đấy,chú thấy đấy,hai người đó là họ hàng ruột thịt mà tôi còn không thèm cho 1 xu nữa đừng nói chi mấy người lạ.

Hai anh em nói chuyện với nhau :
– Anh hỏi em: Nếu có một cái ôtô bằng sô cô la thì em sẽ ăn bộ phận nào trước ?
– Em: Em sẽ chén ngay mấy cái bánh xe trước
– Anh: Tại sao vậy ?
– Em: Em phải ăn mấy cái bánh xe trước để nó không chạy được nữa . Nếu mình ăn các bộ phận khác thì xe chạy mất sao ?
– Anh: Được lắm!

Hans than thở với bạn:

– Hễ tớ đưa cô nào về giới thiệu thì y như rằng mẹ tớ không đồng ý.

– Người bạn khuyên nhủ: Vậy cậu thử giới thiệu một cô gái giống tính mẹ cậu xem.

– Tớ cũng đã đưa một cô như thế về nhà, nhưng bố tớ phản đối gay gắt. Ông ấy nói thầm vào tai tớ: “Đừng ngu như bố ngày xưa con ạ”.

Tại trạm sửa chữa ôtô, chủ xe hỏi chuyên gia:

– Phải làm gì với chiếc xe này bây giờ?

– Thay phần giữa.

– Giữa là đoạn nào hả ông?

– Tháo cản trước và sau ra, rồi đặt một chiếc xe mới vào khoảng giữa chúng, siết chặt lại là xong!

Share.