Sunday, December 16 Bitcoin là gì? Có nên đầu tư vào bitcoin hay không?
  • bitcoinBitcoin
    (BTC)
    $ 3,225.42
  • rippleXRP
    (XRP)
    $ 0.285439
  • ethereumEthereum
    (ETH)
    $ 84.70
  • litecoinLitecoin
    (LTC)
    $ 25.69
  • bitcoin-cashBitcoin Cash
    (BCH)
    $ 79.49
  • moneroMonero
    (XMR)
    $ 38.60
  • digibyteDigiByte
    (DGB)
    $ 0.008329

Diễn Đàn Trái Chiều

SEPTEMBER 22 – 2018
KINH TẾ TRUMP TIẾP TỤC BAY BỔNG
Từ Tháng Ba vừa qua cho đến nay, chỉ số chứng khoán Dow Jones đã tăng xấp xỉ 3.500 điểm, hiện nay đang ở ngưỡng cửa 27.000 điểm, cao nhất lịch sử. Tháng Ba đó là lúc Dow Jones tuột dốc vì lo ngại cuộc chiến mậu dịch Mỹ-Trung Cộng sẽ gây thiệt hại nặng cho kinh tế Mỹ như TTDC và phe cấp tiến la hoảng. Nhưng ngay sau đó, giới kinh tế tài chánh Mỹ đã cân nhắc vấn đề và sự lạc quan đã trở lại.
So với ngày bầu cử tổng thống đầu tháng 11 năm 2016, khi Dow Jones ở mức dưới 18.000, đã tăng gần 9.000 điểm hay 50% trong 22 tháng, chưa tới hai năm.
Trong hai năm cuối của TT Obama, từ 11/2014 đến 11/2016, Dow Jones đã tăng từ 17.500 lên tới 18.000, tăng 500 điểm hay 3% trong hai năm.
Nhìn vào hai tỷ lệ trên mà vẫn có người gân cổ biện giải kinh tế hiện hữu là ‘kinh tế Obama’ thì… không thể nào mang tính chất phe đảng mù quáng hơn.
Thật ra, Dow Jones không phải là chỉ số biểu tượng cho tình trạng kinh tế hiện hữu, mà chỉ phản ảnh cách nhìn vào tương lai của giới kinh doanh. Đây chính là lý do tại sao các chuyên gia tài chánh thường dùng ngày bầu cử làm mốc để nghiên cứu chính sách kinh tế của các tổng thống, chứ không dùng ngày tân tổng thống tuyên thệ nhậm chức, vì có tổng thống mới là biết sẽ có chính sách kinh tế mới. Chỉ trong một tháng sau khi ông Trump đắc cử, Dow Jones đã vọt ngay lên hơn 1.000 điểm, bằng hai lần gia tăng trong hai năm cuối của Obama. Hiểu theo cách này thì ta thấy ngay tại sao trong hai năm cuối của TT Obama, Dow Jones èo uột như vậy. Khi đó, cả thế giới chờ đợi sự đắc cử của bà Hillary để bà tiếp tục chính sách kinh tế ‘tái phân phối lợi tức’ của TT Obama và phe cấp tiến.
Đó là loại kinh tế chú trọng vào cái gọi là ‘công bằng xã hội’, không đặt trọng tâm vào việc phát triển kinh tế để tạo công ăn việc làm cho thiên hạ. Không có công ăn việc làm, người dân sẽ bị lệ thuộc vào trợ cấp của Nhà Nước DC, tức là sẽ trở thành nô lệ của DC, sẽ bắt buộc phải bỏ phiếu cho DC. Lý luận này coi thường tính tự trọng của người dân Mỹ muốn có việc làm chứ không muốn chià tay xin trợ cấp suốt đời, đưa đến chiến thắng của ông Trump và đảng CH, là đảng chủ trương ‘tự lực cánh sinh’.
Sách lược kinh tế của TT Trump mang lại lạc quan trong giới kinh doanh, chẳng những nhờ những biện pháp thân thiện với tăng trưởng kinh tế như giảm thuế suất trên lợi nhuận công ty, giảm thuế suất trên lợi tức cá nhân, thu hồi hàng ngàn luật lệ, thủ tục hành chánh rườm rà trong kinh doanh, mà kết quả đã thể hiện ngay trước mắt, khi tỷ lệ tăng trưởng GDP đã ở mức trên 4% trong 2 tam cá nguyệt liền.
Viễn tượng một cuộc chiến mậu dịch giữa Mỹ và Trung Cộng, Mễ, Canada và cả Âu Châu đã không lay chuyển được tính lạc quan của giới kinh doanh Mỹ. Họ tin rằng kinh tế Mỹ sẽ tiếp tục phát triển mạnh, và việc tăng thuế quan sẽ không ảnh hưởng gì nhiều khi kinh tế Mỹ nói chung lệ thuộc rất ít vào hàng nhập cảng hay xuất cảng. Nước Mỹ dư thừa khả năng sống một mình, không cần thế giới.
CUỘC CHIẾN MẬU DỊCH VỚI TRUNG CỘNG
TT Trump quyết định tăng thuế quan trên một số mặt hàng Trung Cộng trị giá tổng cộng 200 tỷ đô. Ngay bây giờ, thuế quan tăng lên tới mức 10%, đến tháng Giêng tới, sẽ tăng lên tới 25%. Đây là đợt tăng thuế quan lần thứ nhì, sau đợt đầu tăng thuế quan trên hàng TC trị giá 50 tỷ đô.
TT Trump đe dọa nếu TC trả đũa, tăng thuế quan hàng nông nghiệp Mỹ, ông sẽ thi hành đợt ba, tăng thuế quan trên hàng TC trị giá 267 tỷ. Dù vậy, TC vì thể diện, đã tăng thuế quan trên hàng nhập từ Mỹ trị giá 60 tỷ để phản đòn.
Cuộc chiến không cân đối này sẽ gây thiệt hại nặng cho TC, vì hầu như tất cả hàng nhập cảng từ Mỹ đã bị tăng thuế quan rồi, không còn tăng gì nữa.
Ông Jack Ma, chủ đại tập đoàn Alibaba của TC –giống như Amazon, chuyên bán hàng qua trang mạng- đã viện cớ cuộc chiến của TT Trump để rút lại đề nghị mở cơ sở kinh doanh tại Mỹ giúp tạo một triệu việc làm tại Mỹ. Đề nghị này ngay từ đầu đã chỉ là màn phù phép tiếp thị -marketing- của ông Ma thôi, chứ ít ai nghĩ ông này sẽ có khả năng tạo tới một triệu việc làm tại Mỹ. Giá cổ phiếu của Alibaba đã rớt 25% trong thời gian gần đây. Nói chung, thị trường chứng khoán TC, từ Bắc Kinh đến Thượng Hải đến Thẩm Quyến, đã rớt như sung rụng. Các công ty TC đã mất cỡ 5.000 tỷ đô trị giá từ ngày TT Trump ‘khai chiến’.
Chẳng những vậy, nhiều công ty TC đã ‘di tản chiến thuật’ bỏ TC chạy qua Đài Loan. Ngay cả vài đại tập đoàn Âu Châu cũng bắt đầu chạy loạn, trở về Âu Châu lại hay tìm xứ đang phát triển nào khác. Những diễn biến tai hại này đi xa hơn cuộc chiến hàng xuất nhập cảng và đe dọa đến cả nền tảng của kinh tế TC, khiến các lãnh đạo TC đang bối rối tìm biện pháp đỡ đạn. Quan trọng hơn nữa, những biện pháp của TT Trump đe dọa giết kế hoạch kinh tế dài hạn của Tập Cận Bình trong trứng nước.
Từ trước đến giờ, các chính quyền Mỹ nhất là dưới thời TT Obama, vẫn gờm con rồng ngủ TC, bây giờ TT Trump coi TC như con ruồi ngủ.
Như đã bàn ở trên, cuộc chiến mậu dịch Mỹ -TC mới đầu đã reo nghi ngờ và sợ hãi cho giới kinh doanh. TTDC đã không bỏ lỡ cơ hội nêu ra ít trường hợp thiệt hại cho kinh tế Mỹ, hay chính xác hơn, cho vài ngành kỹ nghệ, đặc biệt là giới nông nghiệp. Sau khi điều nghiên vấn đề, các chuyên gia đều nhận thấy hậu quả bất lợi dĩ nhiên khó tránh, nhưng tương đối rất nhỏ, không phải là mối nguy lâu dài lớn cho Mỹ.
Việt Nam đáng lẽ ra phải là ‘ngư ông thủ lợi’ trong cuộc chiến Mỹ-TC này, có thể hy vọng các nhà đầu tư Mỹ và Âu Châu chuyển một số kinh doanh từ TC qua VN như đang làm với Đài Loan. Nhưng vì cái ngu của các lãnh đạo đại tài của CHXHCNVN khi họ ra luật “An Toàn Mạng” kèm theo tình trạng tham nhũng toàn diện, cũng như những màn biểu diễn tài lệ thuộc TC qua các đặc khu kinh tế, Việt Nam đã không được coi như nơi lý tưởng để làm ăn kinh doanh, chẳng ai thèm dòm ngó tới.
Bài viết dưới đây của chuyên gia Gordon Chang rất đáng đọc để hiểu thêm về hậu quả của cuộc chiến mậu dịch tai hại như thế nào cho TC.

Gordon Chang: Trump’s latest China tariffs are the right thing to do

A man waves the Chinese national flag as an amateur choir performs in a park in a residential neighbourhood in Beijing, China February 28, 2017. REUTERS/Thomas Peter - RTS10PYV
A man waves the Chinese national flag as an amateur choir performs in a park in a residential neighbourhood in Beijing, China February 28, 2017. REUTERS/Thomas Peter – RTS10PYV
President Trump’s announcement Monday to impose tariffs on $200 billion worth of Chinese products is already drawing fire, but the tariffs are justified and in America’s national interest. They are also good for the world.
The president said tariffs of 10 percent will take effect Sept. 24 and will rise to 25 percent on Jan. 1. He added in a statement: “Further, if China takes retaliatory action against our farmers or other industries, we will immediately pursue phase three, which is tariffs on approximately $267 billion of additional imports.”
The tariffs will apply to thousands of Chinese products sold in the U.S., driving up prices to consumers and making U.S.-made products more competitive.
In June, the U.S. announced tariffs on $34 billion worth of Chinese products imported annually into the U.S., prompting exaggerated and off-target criticism that is now sure to intensify. The Trump administration imposed tariffs on another $16 billion worth of Chinese products in August.
“I would say the policies that are embraced by the U.S. administration around trade represent the biggest risk today to the global economy,” Philipp Hildebrand, vice chairman of BlackRock, the world’s largest asset manager, told CNBC.
And Hildebrand’s prediction is by no means the most dire. Some of President Trump’s critics are making it sound like the new decision to impose more tariffs on Chinese products will end international commerce as we know it.
The fundamental problem facing the global trading system today is that since the turn of the century China has behaved like an outlaw at the center of world commerce.
“My fear is that the global trading system will start to crumble, and if that happens, this will just be the opening salvo in a much larger trade war in the world,” said Emily Blanchard of Dartmouth’s Tuck School of Business before the new announcement. “If it does unfold that way, our problems will get much, much worse.”
But if the worst-case scenario occurs and markets crash, economies collapse and the global trading system falls apart, don’t blame President Trump. In reality, his policies are the best hope for continued free trade.
The fundamental problem facing the global trading system today is that since the turn of the century China has behaved like an outlaw at the center of world commerce. As trade expert Alan Tonelson told me, China does not believe in trade’s fundamental principle – comparative advantage.
Beijing, therefore, is seeking dominance of all the crucial technologies of tomorrow. To corner the future, Chinese President Xi Jinping launched his decade-long Made in China 2025 initiative, which seeks near self-sufficiency in 11 sectors (5G wireless communications was added in January to the original 10 areas).
CM2025, as the initiative is known in China, contains market-share quotas – a clear violation of World Trade Organization (WTO) rules. The initiative also includes subsidies and other features that almost surely run afoul of China’s trade commitments.
Made in China 2025 is just one of a series of industrial policies designed to make sure that the future is dominated by the Chinese. At the same time, Xi has been closing off China’s economy to outsiders with tactics like discriminatory law enforcement actions against foreign competitors.
Xi is also merging already gargantuan state enterprises back into duopolies and formal monopolies – it looks like he is about to combine China Telecom and China Unicom to aid Beijing’s push to control 5G technology. At the same time, he is clubbing multinationals with China’s now infamous Anti-Monopoly Law.
For example, Beijing’s State Administration for Market Regulation in late July effectively killed Qualcomm’s intended acquisition of NXP Semiconductors by not granting approval. All eight other affected countries had approved the deal.
Beijing is well-practiced in the art of not granting approval to foreigners. Take the case of American payment processors. In 2001, Beijing agreed to open its market to foreign competitors by 2006. China in 2012 lost a WTO case to the United States on the matter.
China has, through theft and forced taking, grabbed U.S. intellectual property worth hundreds of billions of dollars each year. This has, with justification, been called the biggest theft in history.
Nonetheless, Chinese officials – despite promises from Beijing and persistent badgering from Washington – are still refusing to issue rules permitting Visa, MasterCard and American Express into China. While Beijing stalled and dishonored promises to the companies, China UnionPay was able to obtain control of more than 90 percent of the Chinese market.
The case of the payment processors illustrates how Beijing has gamed the global trading system. WTO rules, incredibly, do not impose a penalty for trade violations unless a country continues a violative practice beyond an adverse decision by a dispute-resolution panel.
China has repeatedly taken advantage of that generous provision by committing obvious violations – allowing time to injure foreign competitors as dispute panels deliberate – and then remedying violations after adverse decisions. Or not remedying violations, as in the case of the American payment processors.
The U.S. has won every WTO case it has brought against China since 2004 – and many before that date – yet Beijing’s trade behavior has only deteriorated, especially in the last five years. Unfortunately, the rules-based trading system has proven inadequate to constrain a country determined to flout rules.
And the trading system has failed to stop the theft of intellectual property – creations of the mind, such as inventions, designs, works of literature and artistic works – that are often protected by patents, copyright and trademarks.
As detailed in the U.S. Trade Representative’s 215-page investigative report, issued in March – along with other studies, most notably reports of the Commission on the Theft of American Intellectual Property in 2013 and 2017 – China has, through theft and forced taking, grabbed U.S. intellectual property worth hundreds of billions of dollars each year.
This has, with justification, been called the biggest theft in history.
The losses to the U.S. have been grievous. Yet no amount of Washington’s shaming, cajoling, negotiating, or threatening has stopped this rampant Chinese conduct.
President Trump can’t arrest Chinese officials for theft, but he can impose tariffs to deter further crime.
The theft has been so large that some analysts, including Alan Tonelson, are arguing that the United States should simply avoid trading with China. In an email to me, the prominent critic said “disengagement is the objective that would make by far the most sense.”
Disengagement is where America is ultimately headed unless President Trump is successful. His remedy is the tariffs imposed on China under the authority of Section 301 of the Trade Act of 1974. In July, the president threatened to place tariffs on all Chinese products. Last year, the U.S. imported products worth $505.5 billion from China.
Nobody like tariffs. As Jacques deLisle of the University of Pennsylvania points out: “Tariffs and other measures targeting imports – which are a principal mechanism of self-help, sometimes legally authorized, and a favored tool of Trump administration policy – are crude and flawed instruments in an international economy characterized by complex global supply and value chains, many of which run through China.”
Yes, tariffs are not the perfect retaliatory instrument, but they promise to be more effective than other methods, like attempts at persuasion, bilateral agreements, or WTO cases. And tariffs just might do the trick with an export-dependent, debt-ridden China, which knows it does not have the means to resist the U.S. over the long-term.
What’s really eating Trump’s critics is that, as deLisle explains, “the United States has not played its customary role as principal patron of a law-based, multilateral order.”
President Trump’s self-help measures, like the Section 301 tariffs, may not pass muster under WTO rules. As a result, there is a risk that bypassing that organization’s dispute-resolution panels will result in the end of the rules-based trading order.
How so? China’s retaliatory measures – Beijing has already imposed tariffs on $50 billion of U.S. goods – also bypass the WTO.
The WTO, therefore, looks fragile. As an editorial published by Bloomberg Opinion recently noted, China has “pushed to the breaking point the multilateral trading system.” Because of persistent Chinese predation, the enforcement mechanisms of that trading system are now seen – by victims and perpetrators alike – as ineffective.
Ineffective organizations, no matter how noble their purpose, do not last. So we might soon see the demise of the WTO, which as a practical matter means the end of the rules-based trading order.
Those who criticize President Trump for his trade policy toward China are blaming the victim of what amounts to international crime. They should instead blame the culprit – China.
Something has to be done to stop Chinese criminality. Increasingly, the U.S. has an innovation-based economy, so theft of innovation is a critical threat. China will dominate our era if Americans cannot commercialize the technology they develop.
So there is much at stake. Many call the struggle between the U.S. and China a “trade war.” If it is, it is the trade war of the century because the rules-based trading system will survive only if China loses – in other words, if it is forced to comply with its obligations.
Everyone, therefore, has a stake in seeing President Trump’s tariff policy succeed. Democrat, Republican or independent, we all are victims of China.
TT TRUMP KÝ LUẬT BẦU CỬ
TT Trump đã ký sắc lệnh trừng phạt mọi can dự của ngoại quốc vào các cuộc bầu cử của Mỹ. Sắc lệnh có tính cách chung chung, không nhắm và bất cứ một xứ cụ thể nào.
Theo ông Dan Coats, giám đốc An Ninh Quốc Gia, ngoài Nga ra, các xứ khác như Trung Cộng, Iran, và Bắc Hàn đều có thể đang tìm cách can dự vào chính trị nội bộ Mỹ.
Ngay sau đó, vài thượng nghị sĩ bảo thủ CH đã than phiền sắc lệnh tương đối hơi yếu, và việc can thiệp phải bị trừng trị nặng nề hơn.
MANAFORT HỢP TÁC VỚI MUELLER
Cựu giám đốc Ủy Ban Vận Động Tranh Cử của ông Trump, ông Manafort đã chấp nhận một số tội và hợp tác với công tố Mueller.
Trên nguyên tắc, chỉ là hợp tác trong việc truy tố ông Manafort về các tội nhận tiền của Ukraine, trốn thuế, rửa tiền của ông Manafort cách đây cả chục năm. Tất cả đều là những chuyện chẳng dính dáng xa gần gì đến việc thông đồng với Nga, hay liên quan đến ông Trump hay gia đình ông. Trên thực tế, ai cũng hiểu là muốn tránh tội, ông Manafort cần phải thỏa mãn ông Mueller, tố giác vài chuyện nào đó của ông Trump, giúp ông Mueller vồ TT Trump, hay ít nhất là mấy đứa con hay phụ tá của tổng thống.
Một trong những ‘khúc mắc’ lớn nhất liên quan đến chuyện ‘thông đồng’ với Nga là cuộc họp mặt giữa một bên là con trai, con rể của ông Trump và ông Manafort, và bên kia là bà luật sư Nga. Ông Mueller hy vọng ông Manafort sẽ tiết lộ tin tức động trời về cuộc họp đó.
Ông Manafort cũng có quan hệ rất chặt chẽ với một số quan chức Ukraine rất thân cận với Nga. Ông Mueller đang đi ‘mò cua’, muốn tìm hiểu ông Manafort có thể có móc nối gì với Nga qua những đường giây này không.
Tin buồn cho các cụ tỵ nạn: khoan mừng rỡ về việc ông Manafort hợp tác với công tố Mueller. Nhà báo Woodward, tác giả cuốn sách chống Trump nổi đình nổi đám mới nhất, đã lên tiếng về vụ ‘thông đồng’ với Nga. Theo ông ta, không có chuyện thông đồng gì hết. Ông đã điều tra hai năm trời liền mà không thấy dấu vết gì. Chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Công tố Mueller điều tra gần 2 năm mà vẫn chưa tìm ra gì.
Chính vì vậy mà công tố Mueller, trong nỗ lực vồ TT Trump, đang rượt theo hai ông Manafort và Cohen để tìm tội khác, đặc biệt là những tội liên quan đến kinh doanh, hay trốn thuế của gia đình Trump cách đây … 300 năm nếu cần.
Đây mới chính là chủ đích của công tố Mueller cũng như là lo ngại chính của TT Trump. Hai ông Manafort và Cohen đang hợp tác với công tố Mueller chỉ là việc ‘thành thật khai báo’ những tội của chính họ để có hy vọng giảm tội. Những điều họ khai về việc kinh doanh của ông Trump mới là quan trọng.
TT TRUMP VÀ FISA
TT Trump đã ra lệnh cho bộ Tư Pháp công bố một phần lớn hồ sơ liên quan đến việc FBI dùng ‘Hồ Sơ Nga’ xin trát tòa FISA để theo dõi ông Carter Page, một cố vấn trong Ủy Ban Vận Động Tranh Cử của ông Trump.
Ngay sau khi tin này được tung ra, phe DC, nhất là các cựu viên chức của FBI, CIA, NSA của TT Obama đã nhao nhao phản đối việc công khai hoá tài liệu điều tra của bộ Tư Pháp và các cơ quan an ninh. Làm như thể đây là lần đầu tiên chính quyền Mỹ công khai hóa một hồ sơ điều tra nào đó. Việc công bố này thuộc phạm vi quyền hành của tổng thống và đã được áp dụng dưới tất cả các tổng thống trước đây, kể cả các tổng thống DC như Clinton và Obama. Có tật giật mình sao?
Dù vậy, TT Trump mới đây đã tạm rút lại lệnh này và chỉ định Tổng Thanh Tra bộ Tư Pháp truy xét lại toàn bộ vấn đề. TT Trump đưa lý do việc công bố này có thể cản trở cuộc điều tra của công tố Mueller, và cũng có thể liên quan đến vài quốc gia khác (Nga và Anh), bất lợi trên phương diện quan hệ ngoại giao.
TTDC như thông lệ, lại có dịp đả kích TT Trump bất nhất. Vấn đề là TT Trump thật sự ‘bất nhất’ hay đó vẫn chỉ là mô thức hành động tiêu biểu của ông ta. Chuyên môn ‘hét giá’ cho to, rồi điều đình, trả giá (công khai hay trong hậu trường), rồi giảm giá.
NAM HÀN – BẮC HÀN TIẾP TỤC NÓI CHUYỆN
TT Nam Hàn, Moon Jay In đã đi Bình Nhưỡng nói chuyện với chủ tịch Bắc Hàn, Kim Jong Un trong ba ngày liền. Ông đã được đón rước như một quốc khách, trọn vẹn vớn những ‘màn xiếc’ như trẻ con tặng hoa, phụ nữ BH ăn mặc sặc sỡ đứng vẫy tay hai bên đường,… Cả bà vợ và bà em của Cậu Ấm đều ra tận phi trường đón TT Nam Hàn và phu nhân.
Quan trọng hơn dĩ nhiên là những thỏa thuận.
Hai bên đã đồng ý nhất quyết không dùng chiến tranh để giải quyết những xung khắc.
Cậu Ấm Ủn đã tuyên bố sẽ phá hủy toàn diện căn cứ thử nghiệm hỏa tiễn nguyên tử chính, với sự giám sát quốc tế. Ông cũng cho biết sau đó có thể hủy luôn can cứ thử nghiệm bom nguyên tử chính. Trên căn bản là sẽ dựa trên việc thảo luận với Mỹ để xem Mỹ đáp ứng như thế nào. Hai bên cũng ký thỏa ước chấm dứt mọi cuộc tập trận trong vùng biên giới cũng như phá bỏ 11 căn cứ quân sự của hai bên trong vùng biên giới này.
Cậu Ấm xác nhận có thể sẽ đi Hán Thành đáp lễ và tiếp tục cuộc thương thảo với NH, có thể trong năm nay. Đây sẽ là việc chưa từng xẩy ra từ ngày chia cắt xứ này.
Trước khi tổng thống NH đi BH, TT Trump đã ra lệnh cho ngoại trưởng Pompeo hủy chuyến đi BH của ông này, lấy lý do đã không có những tiến bộ xứng đáng với nỗ lực của Mỹ. Cũng chỉ là một chiêu trong mô thức điều đình của TT Trump.
JOHN KERRY NÓI CHUYỆN VỚI IRAN
Cựu ngoại trưởng John Kerry đang bị tố cáo tiếp tục liên lạc với quan chức Iran. Không ai biết ông này đã nói những chuyện gì, làm những gì với Iran. Hiển nhiên là ông đang cố cứu vãn thỏa ước bán chính thức Mỹ-Iran mà ông đã điều đình khi còn làm ngoại trưởng dưới thời TT Obama. Vấn đề là ông không còn quyền hành gì nữa thì có thể làm được gì?
 Theo cựu phát ngôn viên của TT Bush, Ari Fleisher, ông Kerry đang làm ‘cố vấn’ cho Iran, giúp họ cách chống quyết định của TT Trump thu hồi thỏa ước và tái lập cấm vận và các biện pháp trừng phạt Iran.
John Kerry và quan chức Iran
Trong câu chuyện này, câu hỏi lớn là ông Kerry có đang vi phạm luật pháp Mỹ hay không.
Luật Mỹ có cái gọi là Luật Logan –Logan Act- cấm mọi công dân Mỹ không có trách nhiệm không được can thiệp vào chính sách đối ngoại của chính phủ. Đây là một luật đã có từ rất lâu, nhưng chẳng ai để ý hay mang ra thi hành, cho đến khi công tố Mueller cáo buộc tướng Flynn đã có liên lạc vứi Nga khi ông Trump chưa đắc cử tổng thống và ông Flynn còn là công dân thường, chưa là cố vấn An Ninh của TT Trump.
TNS Marco Rubio của Florida đã lên tiếng kêu gọi điều tra xem ông Kerry đang làm trò trống gì và có vi phạm luật Logan hay không.
FAKE NEWS
Báo New York Times viết bài đả kích bà Nikki Haley, đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc,  vì tội tiêu xài vung vít trong khi sa thải nhân viên. Theo NYT, bà đã chi tới hơn 57.000 đô thay thế dàn màn cửa sổ tại tư dinh của bà.
Trong một quốc gia mà ngân sách, tức là chi tiêu của Nhà Nước, lên tới bạc ngàn tỷ, khui ra một chi tiêu vài chục ngàn chỉ chứng tỏ tính tiểu nhân nhỏ mọn của tờ báo lớn nhất Mỹ. Chỉ vì muốn tìm mọi cách đánh TT Trump.
Nhưng quan trọng hơn nữa, là tính ‘fake news’ của mẫu tin trên. Căn nhà bà Nikki Haley ở là tư dinh chính thức của Bộ Ngoại Giao dành cho đại sứ Mỹ tại LHQ. Quyết định thay thế dàn màn cửa –hay thay thế bất cứ đồ đạc gì khác- là quyết định của bộ Ngoại Giao. Riêng chuyện thay thế màn cửa, đó là quyết định của cựu ngoại trưởng John Kerry theo yêu cầu của bà Samantha Powers, tiền nhiệm của bà Haley, chẳng liên quan gì đến bà Haley hết.
Bị bắt quả tang không chối cãi được, báo NYT sau đó viết một câu ngắn gọn, đính chính là đây là quyết định đã có trước khi bà Haley nhậm chức. Không một lời xin lỗi bà Haley hay độc giả.
Thêm một bài học cho các cụ tỵ nạn nào còn coi NYT như kinh thánh.

 


SEPTEMBER 15 – 2018 

ĐẤNG TIÊN TRI HẠ SAN
Hai tháng trước ngày bầu cử giữa mùa, TT Obama chấm dứt việc giữ im lặng và quyết định săn tay áo lên, ra vận động tranh cử cho các ứng cử viên DC.
Đây là việc làm chưa từng có trong lịch sử chính trị Mỹ. PTT Pence đã tỏ ý “thất vọng” thấy một cựu tổng thống phá lệ, nhẩy vào võ đài đấm đá thay vì giữ tư cách cựu quốc trưởng đứng trên đảng phái.
Có vài lý do chính khiến ông đã phải ‘phá lệ’:
       TT Trump đang từng bước tháo gỡ gia tài cấp tiến ông đã khổ công gây dựng.
       Đảng DC có vẻ đang gặp khó khăn vì không có ứng cử viên nào sáng giá ra phất cờ cho đảng, cũng chẳng có chủ trương, sách lược gì ‘ăn tiền’ với cử tri.
       Trong cuộc bầu cử quốc hội sinh tử tới, đảng DC hoàn toàn trông cậy vào lá phiếu của dân da đen, mà TT Obama dĩ nhiên là người duy nhất có thể huy động cử tri da đen đi bầu.
Bài diễn văn đầu tiên đã được tung ra, hoàn toàn vẫn theo mô thức diễn văn tiêu biểu của Đấng Tiên Tri, tự ca tụng mình và tự đấm ngực khoe thành tích hão của mình nhiều hơn là nói về đảng DC hay về các ứng cử viên của đảng. Có người đã đếm ông Obama nói về cái tôi –“me”, tới hơn 100 lần. Phần lớn biện giải cho ‘thành tích’ của mình, nhận công về các thành quả của TT Trump, cũng là những ‘phá lệ’ của một cựu tổng thống với tư cách kém trong cái ‘tôi’ quá lớn, nhiều mặc cảm nên cố phân bua.
Kẻ này có thể viết nguyên một bài phản bác từng câu trong bài diễn văn đó, nhưng nghĩ lại, câu chuyện không đáng để mất thời giờ quá nhiều. TT Obama là dĩ vãng. Có nói gì cũng chỉ còn dăm ba người luyến tiếc vì tính phe đảng, để rồi cũng chẳng đi đến đâu hết.
Chỉ muốn nêu lên vài điểm ‘hấp dẫn’ đáng lưu ý ba giây đồng hồ:
TT Obama nhìn nhận kinh tế đang phất, công ăn việc làm đang trở lại mạnh, rồi đấm ngực khoe công ngay là chính ông là người đã có công phục hồi kinh tế. TT Obama nhắc nhở thiên hạ phải nhớ lại xem “cuộc phục hồi bắt đầu khi nào”, ý muốn kể công cuộc phục hồi đã bắt đầu dưới thời của ông.
Thưa ‘ngài’, tôi nhớ rất rõ và xin nhắc lại ‘ngài’ là những biện pháp cứu nguy ngân hàng, cứu nguy các hãng xe, kích cầu kinh tế đầu tiên đều được TT Bush ban hành trước khi ‘ngài’ tuyên thệ nhậm chức. Luật kích cầu kinh tế của ‘ngài’ được ký ngày 17 tháng 2 năm 2009, ba tuần sau khi ‘ngài’ tuyên thệ nhậm chức, chỉ xác nhận lại sách lược chặn khủng hoảng và phục hồi của TT Bush, với vài sửa đổi chi tiết.  ‘Ngài’ chỉ là người tiếp tục thi hành các sách lược đó, mà lại thi hành một cách… dở ẹc, đưa đến phục hồi kinh tế yếu và chậm nhất lịch sử kinh tế Mỹ.
Theo cái lôgic của ‘ngài’, công giết Bin Laden là của TT Bush, là người đã phát động chiến dịch lùng bắt tên khủng bố này, bằng cách thành lập lực lượng SEAL đặc biệt, chứ không phải công của ‘ngài’, là người chỉ lưu giữ lực lượng này thôi. ‘Ngài’ chỉ là người ra lệnh giết sau khi Bin Laden đã được lực lượng đặc biệt đó tìm ra, một quyết định mà bất cứ anh sheriff làng nào cũng có thể lấy.
         Một câu nói để đời của ‘ngài’: “Sự thật là những công việc chế xuất đã mất rồi, sẽ không bao giờ trở về. Đã đến lúc khối dân trong kỹ nghệ này phải chuyển nghề, học nghề mới thôi”. Đó là cách ‘ngài’ giải thích việc hàng triệu dân lao động trong vùng Đại Hồ mất jobs. Bây giờ, dưới TT Trump, hàng triệu người đó đang có công ăn việc làm lại.
         Một câu nói để đời khác của ‘ngài’: “Thời buổi của kinh tế tăng trưởng trên 2% đã là quá khứ rồi. Ông Trump tranh cử với kế hoạch tăng trưởng trên 4% sao? Ông ta có đũa thần chắc?”. Tin giờ chót, tăng trưởng kinh tế trong hai tam cá nguyệt mới nhất đều là trên 4%.
Không, thưa ‘ngài”, ông Trump không có đũa thần, chỉ có tài kinh tế hơn ‘ngài’ thôi. ‘Ngài’ đừng nhắc thì người ta sẽ không nhớ lại những cái dở của ‘ngài’.
Cái miả mai lớn nhất là TT Obama hùng hổ liệt kê những ’thành tích’ của mình mà không ý thức được đó chính là những lý do khiến ông Trump đã đắc cử. Kinh tế bết bát là lý do quan trọng nhất khiến dân lao động các tiểu bang kỹ nghệ Đại Hồ bỏ phiếu cho ông Trump. Không có những lá phiếu này, không có cách gì ông Trump đắc cử.
TT Obama cũng lập lại lý luận của bà Hillary, trách cứ cái đám dân bỏ phiếu cho ông Trump là đám dân kỳ thị, tệ hại,… Kẻ này xin nhắc lại chính cái đám dân đó đã bỏ phiếu hàng loạt cho ông năm 2008 và 2012. Khi đó họ có kỳ thị không? Có tệ hại không?
Cái di sản phân hóa của ông, là người đã từng được báo Washington Post phong là ‘tổng thống tạo phân hóa nhất lịch sử Mỹ’, thì dĩ nhiên TT Obama không nhắc đến. Hay chính xác hơn, nhắc đến nhưng không nói đến việc phân hoá… ‘bắt đầu từ khi nào’.
Mô thức Obama từ hồi nào đến giờ vẫn không thay đổi: có chuyện tốt thì rất nhanh nhảu nhẩy ra đấm ngực nhận công; có tin xấu thì biến mất, im re, hay xỉa tay đổ lỗi cho tất cả mọi người ngoại trừ chính mình.
KINH TẾ TRUMP TIẾP TỤC PHẮT
Giữa những lùm xùm của TTDC đánh phá TT Trump và trong khi cựu TT Obama bận khoe công, kinh tế Mỹ tiếp tục tăng trưởng mạnh. Hàng loạt chỉ dấu tiếp tục minh chứng cho việc này.
Chỉ số ‘lạc quan về tình trạng kinh doanh’ trong giới tiểu thương đã leo lên mức cao nhất kể từ thời TT Reagan cách đây 35 năm.
Theo nghiên cứu của Pew Research Center, lợi tức của giới trung lưu đã leo lên lại tới mức của năm 2000, khoảng trên 78.000 đô một năm cho một gia đình ba người. Theo cách tính của Pew, khoảng một nửa dân Mỹ thuộc thành phần trung lưu, trong khi giới ‘nghèo’ chiếm 30% dân số và giới thượng lưu chiếm 20%.
Thị trường chứng khoán tiếp tục leo thang, với Dow Jones ở ngưỡng cửa 26.000 điểm và NASDAQ ở mức 8.000 điểm.
Báo ‘phe ta’ Washington Post đã viết bài nhìn nhận số việc làm lao động (blue-collar jobs) hiện nay đang tăng nhanh nhất từ hơn 30 năm qua, trong hai ngành chính là chế suất –manufacturing- và xây cất –construction, đặc biệt là trong các thành phố nhỏ và trong các vùng quê –rural areas-, là những vùng đất của Trump. Chỉ trong một năm qua, khu vực blue collar này đã có thêm 656,000 người có job.
Theo đúng truyền thống TTDC, WaPo không thể nào đăng một tin tốt cho TT Trump mà không kèm theo một câu khều cẳng. Báo này cho rằng hai khu vực kinh tế trên chỉ tổng cộng có chưa tới 15% kinh tế Mỹ. Điều WaPo không nói là đây là tin cực kỳ đáng lo ngại cho đảng DC vì hai khu vực này chính là hai khu vực sinh tử trong vùng Đại Hồ của Michigan, Pennsylvania, Ohio, Indiana, Wisconsin, Iowa. Không có được những tiểu bang này, DC không có cách nào vào Tòa Bạch Ốc được.
Bất kể TT Obama nhận công kiểu nào, người dân lao động chỉ nghĩ “dưới thời Obama tôi ăn tiền thất nghiệp, dưới thời Trump, tôi có việc làm, thế thì có đáng thắc mắc chuyện ông Trump ăn bánh trả tiền cách đây mấy chục năm không?”.
Theo một thăm dò mới nhất của WaPo, 58% dân Mỹ cho rằng tình hình kinh tế đang trong mức ‘tốt’ –good- đến ‘rất tốt’ -excellent.
Một thăm dò khác cho thấy 72% dân lao động –blue collar- ‘lạc quan’ về tình trạng tương lai, trong khi 76% dân làm việc ăn phòng –white collar- cũng tin như vậy. Đây là những chỉ dấu về lạc quan cao nhất từ mấy chục năm nay.
Trong khi đó, thành đồng của khối cấp tiến DC, tiểu bang Cali, một lần nữa, đã được xác nhận là tiểu bang với tỷ lệ dân nghèo cao nhất nước, đặc biệt là trong quận Los Angeles. Ít nhất là 7 triệu người được liệt kê là sống dưới mức lợi tức tối thiểu.
DỰ LUẬT THUẾ MỚI
Khối CH trong Hạ Viện đang tìm cách ra luật mới về thuế, khiến luật giảm thuế cá nhân sẽ có hiệu lực vĩnh viễn. Xin nhắc lại, trong luật giảm thuế vừa qua của TT Trump, trong khi việc giảm thuế lợi nhuận công ty có hiệu lực vĩnh viễn, thì các thuế xuất lợi tức cá nhân cũng như khấu trừ tiêu chuẩn cá nhân –standard deduction- chỉ có hiệu lực đến năm 2025 thôi.
Luật thuế mới cũng sẽ có thêm nhiều luật phụ khác, chẳng hạn như cho phép mọi người có thể tiếp tục bỏ tiền vào các trương mục tiết kiệm như 401K hay IRA sau khi đã qua tuổi 70 ½. Luật hiện hành chỉ cho phép bỏ tiền vào quỹ tiết kiệm đến 70 tuổi rưỡi, sau đó, bắt buộc mỗi năm phải rút ra một số tối thiểu. Luật mới cũng sẽ cho phép lấy tiền trong các quỹ tiết kiệm trên để trang trải học phí đại học cho con cháu.
Nhiều chi tiết khác cũng đã được đề cập đến trong dự luật mới.
Tuy nhiên việc thông qua dự luật sẽ gặp nhiều khó khăn khi chỉ còn hai tháng nữa là có bầu quốc hội. Nếu dây dưa qua bầu cử thì mọi việc sẽ tùy thuộc đảng nào thắng cử chiếm đa số Hạ Viện và Thượng Viện.
YALE ỦNG HỘ KAVANAUGH
Trường Đại Học Luật Yale, danh tiếng nhất thế giới –cũng là trường có khuynh hướng cấp tiến nặng- mới đây đã ra tuyên cáo có chữ ký của khoa trưởng Heather K. Gerken cùng nhiều giáo sư luật của trường, ca tụng thẩm phán Kavanaugh hết lời, cho ông là người thật sự xứng đáng vào Tối Cao Pháp Viện vì sự hiểu biết uyên bác cũng như tinh thần tôn trọng Hiến Pháp hết sức đặc biệt của ông. Một GS, ông Abbe Gluck than phiền là “chính trị đã gây hại cho thủ tục pháp lý để bổ nhiệm thẩm phán TCPV”. Đây cũng là nhận định của TP Clarence Thomas, thẩm phán da đen duy nhất được TT Bush cha bổ nhiệm. Ngay cả bà thẩm phán TCPV Ruth Bader Ginsberg cũng than phiền cuộc điều trần phê chuẩn ông Kavanaugh đã bị tính phe đảng chính trị chi phối quá nhiều. Bà Ginsburg được TT Clinton đề cử và được phê chuẩn với 96/100 phiếu, trong đó có 40 phiếu của khối bảo thủ CH cho dù khi đó bà đã nổi tiếng là cấp tiến nặng. Tinh thần hợp tác lưỡng đảng bây giờ đã chết rồi khi gần như tất cả các nghị sĩ DC quyết tâm chống ông Kavanaugh đến cùng.
Hậu thuẫn của Yale được công bố ngay sau khi Thượng Viện chấm dứt ba ngày điều trần ông Kavanaugh, đã khiến cho các thượng nghị sĩ DC hết sức bối rối, khó lên án ông Kavanaugh như một quan tòa kỳ thị da đen và kỳ thi ̣phụ nữ, nặng tính phe đảng, chỉ được bổ nhiệm trong mục đích bảo vệ TT Trump trong trường hợp ông bị công tố Mueller truy tố.
Trong câu chuyện phê chuẩn ông Kavanaugh, có vài sự kiện đáng bàn chơi cho vui.
     Bà TNS Dianne Feinstein của Cali, lên tếng cảnh giác “nếu ông Kavanaugh được phê chuẩn, sinh mạng hàng triệu phụ nữ sẽ bị đe dọa vì TCPV sẽ cấm phá thai”. Bà nêu bằng chứng là trước khi có luật Roe vs. Wade, là án lệ của TCPV cho phá thai, đã có “hơn 1,2 triệu phụ nữ bị chết mỗi năm vì phá thai trong các thập niên 1950-1960”. Fake news! Con số 1,2 triệu phụ nữ là số phụ nữ đi phá thai chứ không phải số phụ nữ chết vì phá thai. Số tử vong chỉ có chưa tới 1.000 người mỗi năm.
     Cũng bà Feinstein đã thực sự ‘biến thái’, dở trò hạ cấp chưa từng thấy trong lịch sử đấm đá chính trị Mỹ: tiết lộ đã trao cho FBI một lá thư nạc danh tố cáo ông Kavanaugh trong thời trung học, đã có ‘bồ’, xách nhiểu cô này, hứa hẹn cưới nhưng không giữ lời hứa. Bà Feinstein cho biết đã có bức thư từ hơn ba tháng nhưng im re, chờ đến bây giờ mới ‘phục kích’ ông Kavanaugh. FBI đã cho biết sẽ không điều tra gì hết vì tính vớ vẩn của bức thư nạc danh. Cụ tỵ nạn nào cảm thấy sốc nặng về chuyện này xin trước khi sỉ vả ông Kavanaugh theo chân bà Feinstein, nhìn lại gương xem khi mình còn là học trò đã có đào/kép gì đó, hẹn cưới mà không cưới không, để xem chuyện đó là ‘đại tội’ lớn cỡ nào.
 
     TNS Cory Booker hùng hổ công bố vài ‘emails tối mật’ của ông Kavanaugh đã gửi đi khi còn làm việc trong văn phòng pháp lý của Tòa Bạch Ốc dưới thời TT Bush con. Điều đáng nói là những emails này đã được Tòa Bạch Ốc duyệt và chấp nhận cho công bố, nhưng chưa kịp công bố thì ông Booker đã ‘nhanh chân’ công bố trước, làm như thể ông có tin giựt gân mà Tòa Bạch Ốc dấu nhẹm.
Share.