Saturday, October 31 Bitcoin là gì? Có nên đầu tư vào bitcoin hay không?
  • bitcoinBitcoin (BTC) $ 13,699.84
  • ethereumEthereum (ETH) $ 385.04
  • rippleXRP (XRP) $ 0.238908
  • bitcoin-cashBitcoin Cash (BCH) $ 261.96
  • litecoinLitecoin (LTC) $ 55.50
  • eosEOS (EOS) $ 2.52
  • theta-tokenTheta Network (THETA) $ 0.602690
  • basic-attention-tokenBasic Attention Token (BAT) $ 0.185214
  • digibyteDigiByte (DGB) $ 0.019400

LUẬT RỪNG CHƯƠNG # 2 (Tiếp theo)
SÀI GÒN NHỎ – CALI
Ấn bản vùng Quận Cam của nhật báo Los Angeles Times mỗi tuần hai lần
có dành một cột dài bên trái trang 4 cho tin tức liên quan tới sinh hoạt của
cộng đồng Việt Nam trong vùng Sài Gòn Nhỏ, một địa phận của thành phố
Westminster, khoảng 30 dặm về hướng nam thành phố Los Angeles. Lý do
là vì số dân Việt cư ngụ tại Quận Cam, theo thống kê, đã lên tới hơn một
trăm ngàn, một số lượng đáng kể. Đây được coi là một hình thức phục vụ
cộng đồng bất vụ lợi vì số người Việt mua và đọc báo Mỹ rất hiếm và tuyệt
nhiên không thấy cửa hàng Việt Nam nào đăng quảng cáo trên báo Mỹ. Tờ
LA Times còn mướn một phóng viên người Mỹ gốc Việt đặc trách cho vùng
này.
Tên người phóng viên này là Beverly Hoàng, tên húy là Hoàng Thị Cẩm
Thúy. Năm nay Beverly 49 tuổi, da ngăm ngăm, người tầm thước, hơi có
khuynh hướng trở nên đẫy đà nếu không chịu khó ăn kiêng và tập thể dục
hàng ngày, nhan sắc trên trung bình, tóc ngắn, dùng rất ít môi son, má
phấn. Ăn mặc tương đối giản dị.
Làm phóng viên cho L.A. Times tại Quận Cam hơn bốn năm rồi mà
nhiều lúc Beverly vẫn cảm thấy khó xử khi phải viết về những chuyện không
ra gì trong cộng đồng người Việt tị nạn. Trước kia, hồi còn làm trong ngành
cảnh sát, nàng chẳng bao giờ phải bận tâm đến vấn đề này cả, cứ theo
đúng luật lệ mà thi hành. Sau khi làm cảnh sát viên tại Westminster gần 8
năm, Beverly nghỉ việc, lấy chồng, săn sóc cho ba đứa con của Lâm với
người vợ đã chết vì bệnh ung thư gan. Sau một năm thì nàng nộp đơn xin ly
dị vì khám phá ra Lâm hãy còn đi lại với người tình cũ trước khi gặp Beverly.
Nàng xin vào làm ở sở cảnh sát tỉnh Irvine lúc đó đang cần một người có
kinh nghiệm về cộng đồng Việt Nam. Chăm chỉ làm việc, chỉ một thời gian
ngắn sau đó Beverly đậu cuộc thi lên chức thám tử cảnh sát, trở thành
người phụ nữ gốc Việt đầu tiên mang chức vụ này. Beverly khởi sự điều tra
về bài trừ ma túy và băng đảng. Khi ca sĩ Hồng Nhạn bị giết sau khi mới
sang đến Mỹ gần một năm, Beverly được cảnh sát trưởng thành phố Irvine
bổ nhiệm vào toán điều tra án mạng, bao gồm những phần tử được coi là ưu
tú nhất trong ngành cảnh sát hình sự. Gần một năm sau, cảnh sát cho vụ
án này vào hồ sơ lưu vì không tìm ra thủ phạm tuy có bốn người bị tình nghi
nhưng không đủ chứng cớ để truy tố.
Sau 5 năm làm thám tử chuyên về hình sự của cảnh sát Irvine,
Beverly từ nhiệm. Tử thi của một em bé gái ba tuổi bị bắt cóc, hãm hiếp rồi
chặt ra từng mảnh là giọt nước cuối cùng giúp cho Beverly quyết định. Cùng
vào lúc đó ngân sách đang bị cắt giảm tối đa nên khi Beverly xin chuyển
sang ban hành chánh, đơn xin của nàng bị bác.
Bây giờ, với trách vụ của một người viết báo, Beverly chủ trương là
nàng chỉ viết về những gì phản ảnh cái hay, cái đẹp của cộng đồng người
Việt mà thôi. “Tốt phô ra, xấu xa đậy lại.” Beverly làm việc ở nhà trong một
chung cư nằm trên đường Hazard, cách trung tâm của Sài Gòn Nhỏ là
đường Bolsa có chừng hai phút lái xe, đi bộ thì khoảng mười phút.
Sáng nay, vừa mở máy điện toán ra duyệt lại bài viết trước khi email
cho toà soạn thì tiếng chuông điện thoại cầm tay của nàng để trên bàn viết
phát ra tiếng như dế kêu. Beverly mở máy. Trong khung kính nho nhỏ của
chiếc máy điện thoại hiện ra một dẫy số lạ. Nàng bấm vào nút “Talk”.
“Tòa báo L.A. Times. Tôi là Beverly Hoàng.”
“Có phải cô Beverly không ạ?” Một giọng đàn ông cất lên ở đầu giây
bên kia.
“Vâng.”
“Tên tôi là Chung. Lý Chung. Có người cho tôi số điện thoại của cô.
Tôi có việc muốn gặp cô, lúc nào tiện cho cô?”
Hai người gặp nhau ở Phan Thiết, trên đường Warner đối diện với Mile
Square Park ở thành phố Fountain Valley, cách Bolsa chừng 3 cây số, một
tiệm ăn chuyên về cá.
“Món cá sáu món Mũi Né của tôi được khách chuộng nhất. Xin mời
cô.” Chung nói là anh đã mở tiệm ăn này hơn mười lăm năm rồi.
Gần hai giờ trưa nên tiệm không còn khách; mấy anh bồi bàn, chắc
được chủ cho phép, kéo mấy cái ghế lại với nhau ở một góc khuất, nằm
xuống đánh một giấc.
Beverly từ chối lời mời ăn trưa của Chung, chỉ xin một ly cà phê đen
đá.
“Tôi được biết trước kia cô là thám tử cảnh sát chuyên về điều tra án
mạng,” Chung bắt đầu.
“Vâng.”
“Đàn bà, nhất là người Việt, làm lên đến chức thám tử cảnh sát ở Mỹ
cũng hiếm đấy chứ, phải không cô?”
“Theo tôi biết thì tôi là người đầu tiên và có lẽ cũng vẫn là người duy
nhất.”
“Tại sao thế nhỉ?”
“Có lẽ tại vì đàn bà Á đông không hợp với cái nghề này.”
“Nhưng cô làm được?”
“Tôi vừa ra trường Sĩ Quan Cảnh Sát ở Việt Nam thì mất nước.
Sang Mỹ, tôi ở trong ngành cảnh sát tổng cộng là mười ba năm. Bốn
năm sau cùng tôi là thám tử cảnh sát điều tra các tội ác về ma tuý,
băng đảng rồi chuyển sang hình sự, điều tra án mạng.”
“Sao cô lại bỏ?”
“Mới đầu thì cảm thấy hăng nhưng sau này hết ham rồi.”
Chung nhíu mày.
“Có phải cô là điều tra viên chính trong vụ ca sĩ Hồng Nhạn bị giết,
đúng không?”
Beverly gật đầu.
“Hình như vẫn chưa tìm ra thủ phạm thì phải.”
Beverly lắc đầu.
Vụ ca sĩ Hồng Nhạn bị cắt cổ chết đã sôi nổi một dạo trong cộng đồng
Việt Nam ở Mỹ bốn năm về trước. Lúc nào đầu óc Beverly cũng vẫn bị ám
ảnh về vụ án này và cho đến bây giờ hãy còn nhớ vanh vách những chi tiết
trong hồ sơ điều tra án mạng.
Hồng Nhạn bị giết lúc cô đang ở trên đỉnh cao danh vọng. Sau khi chết, đời
tư của Hồng Nhạn được phơi bầy trên mặt báo. Khi Cộng Sản Bắc Việt
chiếm miền Nam vào tháng Tư năm 1975. Hồng Nhạn đã từ địa vị cô con
gái cưng của một ông tướng vùng và mầm non chói sáng nhất của làng ca
nhạc tại Sài Gòn trở thành một kẻ vô gia cư, vô nghề nghiệp, sống chui,
sống rúc trong ống cống xa lộ, hàng ngày dậy từ bốn giờ sáng nấu sôi rồi
gánh đi bán dạo trong các ngõ hẻm, hành nghề bán chôn nuôi miệng, làm
vợ bé cho một anh cán bộ cao cấp, rồi rút cuộc, trở về ngôi vị ca sĩ hàng
đầu tại Việt Nam, tối nào cũng đi hát tại ít nhất là bốn tụ điểm trong thành
phố. Hồng Nhạn đã từng đi chui, vượt biển hàng chục lần mà không
thành. Từ lúc ở tận cùng đất đen cho tới lúc lên tuyệt đỉnh danh vọng,
mộng ước lớn nhất của nàng là thoát khỏi Việt Nam, tới được nước Mỹ.
Khi Trần Vũ, một người bạn cũ, cựu diễn viên kiêm đạo diễn vào
nghề cùng thời với Hồng Nhạn từ Mỹ về làm phim tại Việt Nam, anh mời
Hồng Nhạn đóng vai nữ chính. Hồng Nhạn phải lòng Vũ, không ngờ rằng
chàng tài tử đẹp trai này lại mắc chứng bệnh đồng tính luyến ái. Vũ mời
Hồng Nhạn sang Mỹ dự buổi chiếu ra mắt cuốn phim. Nhà nước Cộng Sản
cho phép nàng rời Việt Nam. Khi xuống tới phi trường Los Angeles, Hồng
Nhạn tuyên bố xin tị nạn chính trị.
Tuy mộng đã thành nhưng việc Hồng Nhạn ở lại Mỹ biến nàng thành
kẻ thù của rất nhiều người, trong đó có cả giới truyền thông trong cộng đồng
của người Việt tại Mỹ ở khu Sài Gòn Nhỏ. Mười một tháng sau khi đến Mỹ,
Hồng Nhạn bị cắt cổ chết.
Trong cuộc điều tra, Beverly và người cộng sự chính, Walter
Jablonski, một thám tử lão luyện, tìm ra được bốn nghi phạm: một chàng
luật sư bị phụ tình, một bà vợ bị chồng bỏ, cô giám đốc điều hành của một
ông dân biểu bị mất việc một cách oan uổng, một ông bác sĩ; ngoài ra còn
có tin hành lang là chính quyền Cộng Sản Việt Nam đã sai hai tên sát nhân
sang Mỹ thi hành nhiệm vụ. Tất cả các nghi phạm đều có lý do, phương
tiện, và cơ hội để giết Hồng Nhạn.
Tám tháng sau khi xẩy ra án mạng, ông trưởng biện lý Quận Cam
quyết định không khởi tố vì thiếu chứng cớ cụ thể. Vụ án được cho vào hồ
sơ lưu. Kẻ sát nhân đã thành công trong việc giết Hồng Nhạn mà không để
lại dấu tích. Trong hình sự đây là một tội ác toàn hảo hay một vụ án mạng
không có thủ phạm.
“Còn cái ông bác sĩ, người giết anh chàng tài tử…”
Giọng Chung kéo Beverly trở lại thực trạng.
“Xin lỗi, ông nói gì?”
“Anh chàng tài tử…tên anh ta là gì nhỉ?”
“Trần Vũ.”
“Ông bác sĩ đó sau rồi cũng chết, phải không cô?”
“Vâng. Ông ta chết trong tù, trước khi ra tòa.”
“Rồi thì cô sang làm cho tờ báo L.A. Times ở Sài Gòn Nhỏ sau
khi bỏ việc bên cảnh sát?”
“Mấy tháng đầu tôi làm phóng viên tường trình các hoạt động của
cảnh sát ở “Lốt”…sau được chuyển về Sài Gòn Nhỏ.”
“Cô có thích công việc này không?”
“Rất thích. Nếu tôi còn trẻ thì thế nào tôi cũng cố len vào làm phóng
viên truyền hình. Lương cao hơn nhiều.”
Mùi cá nướng từ trong bếp xông ra làm cho bụng Beverly cồn cào. Từ
sáng đến giờ nàng chỉ mới ăn có một bát cereal – cố gắng ăn càng ít càng
tốt để mong xuống được vài “pound”. Đây là một trận chiến diễn ra không
ngừng giữa bao tử, miệng, mắt, mũi và nghị lực cho tám mươi phần trăm
dân số sống tại Mỹ, chỗ đồ ăn thừa mứa, đổ đi không hết. Thường thường
thì nghị lực là bên thua cuộc.
“Thôi, ông cho thì tôi xin.”
“Cô nói gì?”
“Ông cho tôi ăn trưa. Mùi cá trong bếp của ông xông ra làm tôi chịu
hết nổi rồi.” Mình ăn bữa này rồi nhịn đến mai luôn, Beverly tự bào chữa.
Chung cười.
“Cam đoan là cô sẽ không ân hận tí nào.” Chung đứng lên đi vào bếp.
Cơn đói chợt dội lên làm Beverly cảm thấy hơi choáng váng. Trở
lại bàn Chung nói.
“Tôi được ủy thác để đề nghị với cô một việc.”
Cơn đói dịu xuống phần nào.
“Vâng?”
“Tôi được nhờ mời cô làm một chuyến đi sang Maine trong hai ngày
để nghe một câu chuyện liên quan đến cô em tôi và thằng chồng của nó.
Tôi chỉ là người trung gian. Cô em tôi bằng lòng trả cho cô hai ngàn đô.
Không có gì ràng buộc cả. Nếu cô đồng ý, chúng tôi sẽ mua vé máy bay
cho cô đi ngay.”
“Lý do tôi được mời?”
“Bởi vì trước kia cô đã làm thám tử cảnh sát chuyên về hình sự.”
“Như vậy thì cô em của ông có thể muốn tôi tiến hành một cuộc điều
tra?”
“Có thể lắm.”
“Về một vụ án mạng?”
“Có thể.”
“Hay một tội ác?”
“Có thể.”
“Xẩy ra bên tiểu bang Maine?”
“Cô em tôi ở bên đó.”
Bữa cơm cá buổi trưa hôm ấy ngon tuyệt vời. (còn nữa)

Share.

Leave a Reply